Chương 5.3

"Tại sao?"

"Phòng mỹ thuật gần đây có một giám đốc được bổ nhiệm đột ngột nhưng rất có thực lực, là tiến sĩ du học về, trước đó còn là người đại diện chi nhánh châu Á của một thương hiệu lớn. Cậu nghĩ xem, một người tài giỏi được săn đón như vậy sao lại đột nhiên nhảy việc sang công ty chúng ta?"

"Chắc là lương cao."

"Sai!" Lăng Mạch ra vẻ thần bí: "Là vì sếp Hạ của chúng ta." Động tác nhai của Chu Y Y khựng lại.

"Tôi hỏi thăm rồi, giám đốc mới họ Lữ, tên Lữ Bội, trông rất xinh đẹp, khí chất đúng chuẩn nữ cường công sở." Lăng Mạch kích động nói: "Sáng nay tôi mượn cớ qua phòng mỹ thuật đưa tài liệu để nhìn trộm, vừa hay thấy cô ấy nói chuyện với sếp Hạ, thật sự xứng đôi lắm luôn á á á á!"

Chu Y Y và vội mấy miếng cơm, bưng khay định đi.

"Y Y sao cậu không ăn nữa?"

"No rồi."

-

Buổi chiều, phòng kế hoạch quảng bá có một cuộc họp, chủ yếu là để phân công công việc cho dự án "Triêu Loan".

Amy hai hôm nay đang đi công tác ở Pháp, cuộc họp do phó phòng Hạ Ninh Tây chủ trì.

Hạ Ninh Tây và Amy vốn không ưa nhau nên cũng không ưa Chu Y Y do Amy tuyển vào, bình thường hay bới lông tìm vết với cô, lần này nhân lúc Amy không có ở đây liền giao thẳng phần việc khó nhằn nhất cho cô.

"Chu Y Y, bộ phận cần một bài phỏng vấn cô Vu Giai, cô làm đi nhé, trước thứ bảy soạn xong bản thảo gửi vào email cho tôi."

Vu Giai là nữ diễn viên chính của bộ phim "Triêu Loan".

Ảnh hậu Kim bài, giành vô số giải thưởng, gia thế vững chắc, trong giới giải trí nổi tiếng là "khó tính". Dù là công việc thường ngày chỉ cần không vui là bỏ đi ngay, chảnh chọe không ngừng nhưng ai bảo người ta có vốn để mà chảnh chứ.

Chu Y Y vào công ty đã hơn hai năm, phần lớn chỉ làm công việc sắp xếp tài liệu, chưa từng đi tác nghiệp bên ngoài.

Lăng Mạch vào công ty trước Chu Y Y vài năm, đứng lên nói giúp cô: "Chị Ninh Tây, Y Y không hợp với nhiệm vụ này đâu ạ."

Hạ Ninh Tây cười lạnh: "Đều là công việc, lấy đâu ra hợp với không hợp? Làm được thì làm, không làm được thì nghỉ, người do Amy tuyển thì tự cô ta chịu trách nhiệm đi."

Giọng điệu châm chọc của Lăng Mạch nghe mà suýt nổi đóa, Chu Y Y kéo cô ấy lại ra hiệu đừng manh động.

Chu Y Y hít sâu một hơi: "Vâng ạ, trước thứ bảy tôi sẽ gửi bản thảo phỏng vấn vào email của chị, phó phòng Hạ." Ba chữ cuối được nhấn mạnh.

Trong hoàn cảnh kinh tế khó khăn, sinh viên đại học không tìm được việc, chính Amy đã kéo cô lên cũng coi như có ơn tri ngộ, cô đương nhiên không thể làm mất mặt chị Amy. Hạ Ninh Tây lạnh mặt rời khỏi phòng họp.

"Y Y sao cậu lại nhận chứ, Hạ Ninh Tây rõ ràng là cố tình chơi cậu mà." Lăng Mạch bất bình thay cô.

"Tôi biết, nhưng đâu còn cách nào khác."

"Đó là Vu Giai đấy!!! Cả giới đều biết cô ta rất khó chiều!!!"

Chu Y Y ôm một tia hy vọng: "Khó chiều đến mức nào?"

Lăng Mạch ôm trán, sốt ruột thay cô: "Cậu không phải ngây thơ nghĩ rằng cô ta chỉ không hợp tác lúc phỏng vấn thôi chứ?"

Cô ấy đưa một ngón tay ra lắc lắc: "Không đâu cô gái, cậu quá ngây thơ rồi, cậu căn bản không gặp được cô ta đâu." Chu Y Y sững sờ ,hóa ra là một vị khó hầu hạ đến vậy.

Nhiệm vụ phỏng vấn Vu Giai rất gấp, buổi chiều Chu Y Y đã định đi, Lăng Mạch đi cùng cô. Vu Giai sống ở một dinh thự sang trọng, hai người phải bắt taxi đến.

Không ngờ buổi chiều thời tiết ở Kinh Thành đột ngột thay đổi, mưa như trút nước, nước ngập quá mắt cá chân, trên đường gần như không có xe nào qua lại.

Lăng Mạch tức giận: "Hạ Ninh Tây quá đáng thật, không cho chúng ta xe của công ty, trời thế này thì đi kiểu gì, chèo thuyền đi à."

Chu Y Y nhìn ứng dụng gọi xe mà sốt ruột. Nửa giờ trôi qua, không có tài xế nào nhận đơn.

Trong màn mưa mờ ảo, một chiếc xe màu đen lái tới, dừng lại ngay trước mặt hai người.

Chu Y Y cảm thấy hơi quen mắt, còn chưa nhìn rõ biển số Lăng Mạch đã chạy tới trước: "Hạ Ninh Tây lương tâm trỗi dậy, cho xe đến đón chúng ta rồi à?"

Chu Y Y đứng tại chỗ, nhìn Lăng Mạch gõ cửa sổ xe lớn tiếng gọi người bên trong đưa họ đến dinh thự.

Thân xe đen tuyền, dù trong mưa cũng không che được vẻ sang trọng, cần gạt nước phía trước chậm rãi chuyển động, kính xe bị những hạt mưa đập vào kêu lách tách.

Ánh mắt Chu Y Y từ từ chuyển sang biển số xe, lần này cô cuối cùng cũng nhìn rõ: "Kinh A". Lòng cô thót lại... là anh.

Giây tiếp theo cửa kính xe màu đen từ từ hạ xuống, gò má của người đàn ông hiện ra trong tầm mắt.

Xương mày lạnh lùng, đường nét cằm rõ ràng. Qua cặp kính gọng vàng đôi mắt sâu thẳm ấy dường như có thể nhìn thấu tận đáy lòng người.

Hạ Thân nhìn cô: "Lên xe."

Chu Y Y chớp mắt đột nhiên nhớ lại ngày mưa bão một năm trước, cô đánh liều tỏ tình với Hạ Thân, anh cũng đáp lại cô như vậy.

"Chu Y Y, muốn nghe câu trả lời của tôi không" giọng nói của anh theo màn mưa truyền đến: "Vậy thì lên xe."