Quyển 1 - Chương 9: Người tình ngọt ngào

Cảm giác bất an trong lòng ngày một lớn, Chung Hủ lập tức đánh lái vào lề đường, định dừng xe lại trước.

Cô đạp phanh...

Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch! Tim cô bắt đầu đập loạn xạ.

Chiếc xe vẫn lao vun vυ"t trên đường.

Phanh xe đã hoàn toàn vô dụng.

Quả nhiên tục ngữ nói rất đúng.

Khi cơn tức giận dâng lên đến đỉnh điểm, Chung Hủ ngược lại bật cười.

"Lục Hoành Tắc, anh muốn dùng trò này để dọa tôi sao? Vậy thì anh tính sai rồi. Thứ mà tôi không sợ nhất, chính là cái chết."

Đêm càng lúc càng sâu, xe cộ trên đường thưa thớt dần. Chung Hủ lái chiếc siêu xe mất phanh lao như bay qua các con phố.

Gió rít gào bên tai, lạnh đến thấu xương.

"Rất tốt." Giọng Lục Hoành Tắc ở đầu dây bên kia lại như đang mỉm cười: "Vậy thì không kết hôn cũng được."

Chung Hủ còn đang nghiền ngẫm ý nghĩa câu nói của hắn thì đột nhiên, một luồng sáng chói lòa chiếu thẳng tới từ phía trước. Ngay khoảnh khắc cô đánh lái để né, một chiếc xe tải đã lao thẳng vào mình.

RẦM!

Túi khí an toàn bung ra, Chung Hủ chỉ cảm thấy đầu óc nặng trịch và đau buốt.

Trong cơn mê man, cô bị ai đó vội vã lôi đến bên lề đường, lờ mờ thấy bóng dáng Lục Hoành Tắc đang đi về phía mình.

"Đừng để cô ta chết, phải giữ lại mạng sống."

Nếu giờ còn chút sức lực, Chung Hủ chỉ muốn lôi cổ tên sản xuất game này ra mà chửi một trận cho hả dạ. Thần kinh của hắn phải bất ổn đến mức nào mới có thể tạo ra một nam chính dùng tai nạn xe cộ để ép nữ chính kết hôn như vậy.

"Tiểu Luyến, lúc nãy trên xe tôi nói thích em, thật ra là lừa em đấy." Giọng Lục Hoành Tắc vọng tới: "Nhưng bây giờ, tôi thật lòng thích em... thích sự không sợ chết của em."

Hắn dường như cười khẽ một tiếng: "Như vậy thì cho dù trái tim có bị moi ra, em cũng sẽ không thấy sợ hãi, cũng sẽ không làm ô uế sức mạnh của nó."

Hắn đang nói cái gì vậy?

Nghe câu nói kỳ lạ này, Chung Hủ cảm giác như mình đang hồi quang phản chiếu. Đầu óc cô bỗng trở nên tỉnh táo lạ thường, tầm nhìn cũng rõ ràng hơn hẳn.

Cô thấy Lục Hoành Tắc đi đến cốp sau chiếc xe của hắn, lôi ra một chiếc vali hàng hiệu. Chiếc vali được mở ra trên mặt đất, bên trong xếp ngay ngắn nào dao, nào rìu, cùng đủ loại hung khí khác.

"Tiểu Luyến, tôi muốn trái tim của em."

Vãi chưởng?

Thứ anh ta muốn là trái tim (nghĩa đen) à!

[Thông báo: Độ thân mật của Lục Hoành Tắc đạt 70%.]

Chung Hủ không sợ chết nhưng không có nghĩa cô sẵn sàng chết một cách vô nghĩa trong tay một gã điên.

Bàn tay thon dài của Lục Hoành Tắc rút ra một con dao găm sắc lẹm từ trong vali.

Ngay khoảnh khắc lưỡi dao sắp sửa chạm vào ngực, Chung Hủ liền chớp đúng thời cơ, nghiêng người lăn một vòng trên nền đất lạnh, rồi loạng choạng gượng dậy.

Lục Hoành Tắc thoáng ngạc nhiên trước phản ứng của cô, hắn cau mày, giọng trầm xuống: "Chẳng lẽ sức mạnh của em đã thức tỉnh rồi?"