Hội trưởng cứng đờ người, ngơ ngác nhìn Mẫn Tinh Đồ chẳng biết đã xuất hiện từ lúc nào.
Mẫn Tinh Đồ nói tiếp: "Cậu có ba giây. Nếu không, tôi sẽ phế cái tay này của cậu."
Hội trưởng: "..."
Chung Hủ: "..."
Đại ca thứ hai vừa lộ diện, sao cô lại quên mất sự tồn tại của đại ca thứ nhất chứ?
Chung Hủ quyết định chuồn là thượng sách.
Tránh xa lũ thần kinh, bảo toàn tâm trạng.
Đúng lúc đó, một chiếc xe sang trọng đỗ xịch ngay trước mặt cô. Qua khung cửa xe là một góc nghiêng đẹp đến nao lòng.
Hắn chậm rãi quay đầu lại, ánh mắt nhìn Chung Hủ lạnh như sương.
"Cô gái cá tính, em chạy đi đâu thế?"
Nếu có hệ thống bình luận trực tiếp (danmaku), chắc giờ này tài khoản của Chung Hủ đã bị khóa mõm vì chửi bậy rồi.
Chuyện này có trách cô được không? Chỉ có thể trách bản đồ game này quá nhỏ, đi một vòng cũng đυ.ng phải vị đại ca thứ hai mà cô cố sống cố chết né tránh.
Gã đại ca thứ hai tự động lờ đi vẻ mặt như đưa đám của Chung Hủ, tiếp tục độc thoại: "Trốn học không phải là việc một cô gái ngoan nên làm."
"Anh đang lảm nhảm cái quái gì thế?"
Câu nói này như giẫm phải đuôi Chung Hủ, khiến cô xù lông ngay tức khắc.
"Một tổng tài như anh không ở công ty làm việc lại ra ngoài lượn lờ làm gì? Lúc anh trốn việc có nghĩ đến cảm nhận của nhân viên không hả? Với lại, đây là đoạn đường cấm dừng đỗ, phiền anh đi nộp phạt giùm cái."
"..."
Sau vài giây im lặng, gã đại ca thứ hai hỏi: "Em không biết tôi à?"
"Biết chứ, anh là Lục đại ca."
"..."
"Tôi tên Lục Hoành Tắc. Em là người đầu tiên dám nói chuyện với tôi như vậy."
Chung Hủ cười khẩy: "Sợ chưa? Sợ rồi thì cút nhanh đi."
Lục Hoành Tắc suýt nữa thì đánh rơi luôn cả vai diễn tổng tài lạnh lùng cao ngạo.
Thấy Chung Hủ nhấc chân định đi, hắn vội nói: "Nể tình tâm trạng em không tốt, tôi sẽ không so đo. Lên xe đi, tôi đưa em đến một nơi."
Chung Hủ nhướng mày: "Nơi nào?"
"Em nói xem, nơi nào có thể khiến em vui lên?"
"Nơi có thể tiêu tiền của người khác."
Lục Hoành Tắc gật đầu: "Vậy thì đi."
Chung Hủ trầm ngâm. Xem ra hai vị đại ca này kiểu gì cũng phải bám lấy cô cho bằng được.
Chẳng lẽ, trên người bọn họ cũng có nhiệm vụ công lược?
Nghĩ vậy, Chung Hủ liền thu bước chân lại.
Tránh không được, trốn không xong, chi bằng đi xem hắn định giở trò gì.
Tiếp đó, Chung Hủ được trải nghiệm cảm giác vung tiền qua cửa sổ. Dù sao cũng chẳng phải tiền của cô, càng không phải tiền thật ngoài đời.
"Cái này, cái này và cả cái này, lấy hết." Chung Hủ đi đến đâu, chỉ tay mua sắm đến đó.
Lục Hoành Tắc quả là giàu nứt đố đổ vách, chỉ lẳng lặng lẽo đẽo theo sau quẹt thẻ, một cái chau mày cũng không có.
"Lục đại ca, anh hào phóng thật đấy. Hy vọng anh đối với nhân viên của mình cũng hào phóng như vậy."
"Em ngược lại rất biết nghĩ cho người khác."
Đó là vì trái tim của những người làm công ăn lương luôn cùng chung nhịp đập.