Quyển 1 - Chương 5: Người tình ngọt ngào

"Tiểu Luyến, cậu thật sự không để tôi đưa về sao? Một mình cậu mang mèo về sẽ vất vả lắm."

"Không cần, tôi đủ sức."

"Vậy đi đường cẩn thận nhé, về đến nhà nhớ nhắn tin cho tôi." Mẫn Tinh Đồ nói với theo: "Tiểu Luyến, hôm nay ở bên cậu, tôi vui lắm."

Đoạn đường về nhà bình yên vô sự.

Sau khi thu xếp ổn thỏa cho con mèo, Chung Hủ quyết định đi tắm. Cô xả đầy nước nóng, đến lúc quay lại phòng tắm cùng với quần áo sạch thì nhạy bén nhận ra có điều không ổn.

Cũng may cô luôn có thói quen cảnh giác nên lập tức phát hiện ra sự thay đổi trong phòng tắm: Cửa sổ mà cô định lát nữa mới kéo rèm, bây giờ đã được kéo kín mít.

Cô tin tưởng tuyệt đối vào trí nhớ của mình.

Có kẻ khác đang ở trong nhà.

Ý nghĩ này vừa lóe lên, cô quyết đoán rời khỏi phòng tắm.

Trong phòng khách, ánh mắt Chung Hủ đảo một vòng, cuối cùng dừng lại ở hai thứ: con dao gọt hoa quả trong giỏ trái cây và chùm chìa khóa trên tủ giày.

Cô suy nghĩ một chút rồi cầm lấy chùm chìa khóa.

Dao tuy sắc bén nhưng thể lực của cô khó mà địch lại đàn ông, không chừng còn bị gϊếŧ ngược.

Ngay khoảnh khắc cầm chìa khóa lên, một dòng chữ hiện ra trước mắt cô.

[Chìa khóa bỏ đi]

Người chủ lười biếng mãi không chịu vứt đi chiếc chìa khóa vô dụng này, nó chẳng mở được ổ khóa nào cả. Thật không biết ai lại đi nhặt thứ rác rưởi này.

Chung Hủ nắm chặt chìa khóa, mài vào tường. Dần dần, đầu chìa khóa trở nên sắc nhọn. Cô giấu nó trong lòng bàn tay.

Trong phòng tắm, nước nóng vẫn đang chảy xối xả, hơi nước mịt mù len lỏi qua khe cửa bay ra phòng khách.

Chung Hủ bước trở lại phòng tắm, giơ cây chổi lên chọc mạnh vào trần thạch cao. Một tấm trần rơi loảng xoảng xuống đất.

Bên trong, khuôn mặt tươi cười của Mẫn Tinh Đồ thò ra.

"Tiểu Luyến, tôi giúp cậu kéo rèm cửa rồi đó, cậu có thể yên tâm tắm rửa."

Chung Hủ không ngờ cậu ta lại có thể bình tĩnh đến thế: "Cậu làm gì trong nhà tôi?"

"Tôi đến thăm mèo."

"Thăm mèo trên trần nhà?"

"Như vậy có thể quan sát cuộc sống của mèo tốt hơn."

"Được, vậy cậu quan sát thế nào rồi? Có muốn xuống đây quan sát ở cự ly gần hơn không?"

Mẫn Tinh Đồ lại có chút do dự: "Cậu giận à? Xin lỗi, lẽ ra tôi không nên tự tiện vào nhà cậu."

Vấn đề bây giờ là tự tiện vào nhà sao?

Chung Hủ rất bình tĩnh: "Không sao, xuống đây đi."

Mẫn Tinh Đồ quan sát sắc mặt cô một lúc, cuối cùng yên tâm nhảy từ trên trần nhà xuống.

Cơ thể cậu ta còn chưa đứng vững, cổ bỗng nhói lên một cơn đau dữ dội.

"Thằng nào viết ra cái kịch bản nam chính biếи ŧɦái này vậy? Chết đi cho bà."

Mẫn Tinh Đồ chưa chết.

Chiếc chìa khóa mài nhọn chỉ rạch một đường máu nông trên cổ cậu ta. Không rõ là do quá sốc vì "Tiểu Luyến" dám xuống tay tàn nhẫn, hay do bản tính sợ máu, Mẫn Tinh Đồ lịm đi.

Kết cục là cậu ta cứ thế mơ màng, bị Chung Hủ thẳng tay quẳng ra ngoài như một túi rác.