Quyển 1 - Chương 4: Người tình ngọt ngào

Ví dụ như đi ngang sân bóng thì thấy cậu ta đang chơi, cuối cùng bị cậu ta nài nỉ đi mua nước cùng; hay đi ngang phòng âm nhạc thì thấy cậu ta đang chơi dương cầm và đúng lúc cô lướt qua cửa sổ, cậu ta liền ngẩng đầu lên, nở một nụ cười rạng rỡ như đã được tính toán sẵn.

Nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó, Mẫn Tinh Đồ không hề chủ động mời cô hẹn hò. Sự kiên nhẫn của Chung Hủ đã cạn, cô quyết định thử xem trò chơi này rốt cuộc giở trò đến mức nào, bèn dứt khoát mời Mẫn Tinh Đồ trước.

"Cùng đưa mèo đi triệt sản á?" Mẫn Tinh Đồ trông rất ngạc nhiên.

Phản ứng này của cậu ta khiến Chung Hủ cũng ngạc nhiên không kém. Vốn tưởng thằng nhóc này là kiểu trai tâm cơ đang chờ cô chủ động, sao cậu ta lại có vẻ bất ngờ đến vậy?

"Cậu không muốn à?"

"Sao lại không muốn chứ, tôi rất sẵn lòng!" Mẫn Tinh Đồ nhìn thẳng vào mắt cô, nghiêm túc nói: "Đây là lần đầu tiên cậu hẹn tôi, tôi vui lắm. Điều này chứng tỏ cậu tin tưởng tôi, phải không?"

Chung Hủ bị cậu ta nhìn đến nổi da gà. Điều làm cô nổi da gà hơn nữa là chỉ với một lời mời đưa mèo đi triệt sản, độ thân mật của Mẫn Tinh Đồ đã tăng vọt lên 80%.

Nếu hoàn thành buổi hẹn này, độ thân mật có khả năng sẽ đạt 90 và màn chơi này coi như kết thúc.

Nhưng với cái game lưu manh này, mọi chuyện có thật sự đơn giản như vậy không?

Tại bệnh viện thú y, sau khi con mèo được đưa ra khỏi phòng phẫu thuật, bác sĩ dặn dò Chung Hủ và Mẫn Tinh Đồ một vài điều cần lưu ý.

Chung Hủ chưa từng nuôi thú cưng nên nghe mà ù hết cả tai. Mẫn Tinh Đồ đứng bên cạnh, dùng một giọng dịu dàng đến kỳ lạ nói: "Tiểu Luyến, mèo con sau phẫu thuật yếu lắm, chúng ta phải chăm sóc nó thật tốt."

Chung Hủ gật đầu lấy lệ: "Ừ."

"Vậy cậu xem loại thức ăn này thế nào? Là loại nó hay ăn trước đây... À đúng rồi, tôi còn định chuẩn bị cho nó một cái tháp mèo nữa."

Chung Hủ đang lơ đãng trả lời bỗng chưng hửng: "Tháp mèo?"

"Đúng vậy." Mẫn Tinh Đồ mỉm cười: "Tôi quyết định sẽ nhận nuôi nó, cũng để nó không bị mấy con mèo khác trong trường bắt nạt. Nhưng cậu đừng lo, tôi biết cậu và nó rất thân nên cậu có thể thường xuyên đến nhà tôi thăm nó."

Bác sĩ thú y lúc này bỗng cười tủm tỉm: "Cùng nhau nuôi mèo sẽ là một kỷ niệm rất đẹp đấy. Tình yêu của tuổi trẻ thật ngọt ngào làm sao."

Mẫn Tinh Đồ không phản bác, chỉ cười nhìn Chung Hủ.

Chung Hủ bị lời của bác sĩ làm cho da gà da vịt nổi hết lên, vội vàng chặn họng: "Thôi đi, tôi thấy một mình tôi nuôi là được rồi. Cậu không hợp nuôi mèo, càng không hợp chạm vào mèo."

Mẫn Tinh Đồ ngẩn ra: "Tại sao?"

Chung Hủ cố tình châm chọc: "Tay của hoàng tử dương cầm mà bị mèo cào thì phải làm sao?"

"Tiểu Luyến, không ngờ cậu lại quan tâm tôi đến vậy."

"..."

Chung Hủ xách l*иg mèo đi thẳng ra khỏi bệnh viện.