Quyển 2 - Chương 3: Hồ sơ đêm bão

Nhìn qua vai họ vào trong, đó là một phòng ăn.

Một chiếc bàn dài trải khăn sọc màu vàng chanh, giữa bàn đặt một bức thư tinh xảo đã được mở ra. Trên đó viết: Mời ngồi nghỉ, đợi tất cả mọi người đến đông đủ.

"2, 4, 6... 12... 12 chỗ ngồi." Người chơi kỳ cựu đếm số ghế quanh bàn dài, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng: "Màn này lại có nhiều người chơi đến vậy."

Người đàn ông gầy gò dè dặt hỏi: "Nhiều người chơi là tốt hay xấu vậy?"

Người chơi kỳ cựu dĩ nhiên chẳng thèm để ý đến gã.

Quý Chu xách ba chiếc vali theo sau, hạ giọng nói: "Chà, gay go rồi đây, xem ra là ván khó."

Chung Hủ liếc nhìn cậu ta.

Thể chất của cậu ta quả thật không tồi. Dù vali rất nhẹ nhưng xách ba cái cùng lúc cũng không phải chuyện dễ dàng. Vậy mà cậu ta đi vừa nhanh, vừa không hề cau mày lấy một cái.

Quý Chu dường như đã mặc định ba người họ là một nhóm, giọng nói cũng hạ xuống mức chỉ đủ ba người nghe thấy: "Kiểu này rõ ràng là ván đấu sinh tử rồi, giống như bữa tiệc Hồng Môn vậy, tụ tập đông người, sau đó từng người một bay màu."

Chung Hủ cười khẩy: "Kiểu nhân vật hoạt náo như cậu thường là đứa chết đầu tiên đấy."

Quý Chu lắc đầu, tự tin nói: "Em thì chẳng có bản lĩnh gì nhiều nhưng nói về khoản chọn phe thì em chưa bao giờ chọn sai. Tiểu Thảo, em bám chắc chị rồi."

"...Tiểu Thảo?"

Quý Chu chỉ vào tóc Chung Hủ: "Em thấy kiểu tóc của chị rất có sức sống, giống như cỏ dại vậy. Nên em đặt cho chị biệt danh đó, hay đúng không?"

Chung Hủ nghiêng đầu, nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong tấm gương trang trí trên chiếc tủ bên cạnh. Đó hoàn toàn là dáng vẻ lúc cô còn sống, với mái tóc ngắn cắt lởm chởm.

Từ sau khi tóc dài ra, cô chưa bao giờ vào tiệm cắt tóc, toàn tự mình thấy chỗ nào ngứa mắt là cầm kéo xén đi.

Giờ cô lại thấy hơi nhớ cảm giác cầm kéo, chỉ muốn xén một nhát lên đầu Quý Chu.

Quý Chu cảm thấy gáy mình lành lạnh: "Nếu chị không thích, em có thể đổi cách gọi khác."

"Tôi có hơi hướng bạo lực." Chung Hủ lạnh lùng nhận lại vali của mình: "Đặc biệt là với loại gà con như cậu, tôi rất khó kiềm chế sát ý."

"Chị vẫn nên kiềm chế một chút đi, em quý mạng mình lắm, không chết nổi đâu."

Quý Chu đang lải nhải thì đột nhiên nhận ra Chung Hủ đã đi lướt qua mình, tiến thẳng về phía bàn ăn.

Mọi người đều sững sờ.

Chung Hủ đã ung dung ngồi xuống.

Quý Chu thán phục: "Dũng cảm thật, Tiểu Thảo."

Mặc dù trong thư viết "mời ngồi nghỉ" nhưng trên ghế lại không ghi tên, chẳng ai dám tùy tiện ngồi xuống, nhất là khi người chơi có thể vẫn chưa đến đông đủ.

Người chơi kỳ cựu khinh thường: "Lỗ mãng, loại người này sống không qua nổi mấy màn."

Với Chung Hủ, chết không đáng sợ, mệt mới đáng sợ. Có thể nằm thì không ngồi, có thể ngồi thì không đứng, cô không muốn đứng thêm một giây nào nữa.

[Ding dong! Người chơi Chung Hủ đã chọn thân phận.]

[Sau đây là thông tin nhân vật, xin người chơi đọc kỹ.]

Tên họ: Tống Mộ Tư

Thân phận: Bà chủ! Bạn là bà chủ duy nhất của homestay này!

Bối cảnh nhân vật:

Chuyện kinh doanh homestay lời lãi ra sao không phải là điều bạn bận tâm. Là một người theo chủ nghĩa lý tưởng, bạn hy vọng con đường mình chọn có thể mang lại cảm giác thành tựu.

Bạn đã dồn rất nhiều tâm huyết cho homestay này. Đảo Bố Cát vốn vắng khách, bạn liền lên kế hoạch dùng "phòng ở thiết kế riêng" làm điểm nhấn đặc trưng để thu hút thêm du khách.

Bạn mường tượng về một tương lai tươi sáng, nơi sẽ có rất nhiều vị khách yêu mến homestay của bạn tìm đến đảo Bố Cát, giúp hòn đảo ngày một sầm uất!