"Thưa quý khách, chúng ta đã cập bến an toàn tại đảo Bố Cát. Khi xuống tàu, xin quý khách vui lòng mang theo hành lý tư trang. Chúc quý khách một chuyến đi vui vẻ."
Suốt chặng đường lênh đênh trên biển, ý thức của Chung Hủ cứ trôi dạt mông lung. Mãi đến khi loa thông báo vang lên, cô mới dần tỉnh táo lại.
Cô đang ở trên một chiếc tàu khách kiểu cũ. Cả khoang tàu, tính cả cô, có cả thảy năm người. Vẻ mặt người nào người nấy đều khác nhau, có kẻ bình tĩnh, cũng có người hoảng hốt.
"Tất cả đều là người chơi sao?" Người đàn ông ngồi ở hàng ghế cuối cùng lên tiếng hỏi.
"Sao lại có màn chơi khác nữa rồi!" Một người đàn ông gầy gò ngồi cạnh Chung Hủ kêu lên, ánh mắt lộ rõ vẻ sợ hãi: "Tôi đã phải chật vật lắm mới sống sót qua màn trước... Rốt cuộc trò chơi này còn kéo dài đến bao giờ?"
"Chắc là không có điểm dừng đâu." Người đàn ông ở hàng ghế sau đáp, rõ ràng là một người chơi kỳ cựu: "Trước đây tôi từng gặp một người đã qua tám màn rồi."
"Tám màn... Tôi mới qua màn đầu tiên. Trò này có nguy hiểm đến tính mạng không? Chắc sẽ không chết thật đâu nhỉ?"
Người chơi kỳ cựu có vẻ mất kiên nhẫn với lính mới nhát gan, bèn xách vali hành lý bên cạnh, lách qua lối đi chật hẹp.
"Anh bạn, đừng sợ!" Người ngồi sau lưng Chung Hủ đột nhiên đứng dậy, vỗ vai người đàn ông gầy gò, cười híp mắt an ủi: "Tôi cũng là tân thủ, chúng ta lập nhóm đi."
Người đàn ông gầy gò yếu ớt đáp: "Cậu cũng không có kinh nghiệm, tôi trông cậy vào cậu thì được ích gì?"
Nói rồi, gã cũng đứng dậy, hấp tấp xách vali đuổi theo người chơi kỳ cựu: "Anh bạn, anh bạn ơi! Đợi tôi với!"
"..."
Chung Hủ không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
"Cười nhạo người khác ngay trước mặt thế này không hay lắm đâu." Giọng nói từ sau lưng vang lên, pha chút bất lực và tủi thân.
Chung Hủ quay đầu lại. Đập vào mắt cô là một gương mặt trẻ trung, tuấn tú với đôi mắt trong veo. Dù giọng điệu có vẻ bất lực nhưng khóe miệng cậu ta lại luôn mỉm cười.
Trông cậu ta toát ra một vẻ thiếu niên căng tràn sức sống. Hơn nữa đó là vẻ thiếu niên chưa từng bị cuộc đời vùi dập.
Chung Hủ thầm đánh giá, rồi để lộ một nụ cười chế nhạo rõ ràng hơn.
"Nhìn khí chất này, nhìn ánh mắt bất cần đời này, vừa liếc qua là biết chị đây dân kỳ cựu đã vào sinh ra tử rồi!" Đối phương đưa ra phán đoán chắc nịch về thân phận của Chung Hủ, sau đó nói một cách chân thành: "Gánh em với, em là lính mới chính hiệu, ải tân thủ trước hoàn toàn là nhờ may mắn mới qua được. Em tên Quý Chu, còn chị?"
Chung Hủ đứng dậy, xách chiếc vali đặt cạnh ghế: "Không gánh gà mờ."
Lúc này một giọng nói khác vang lên trong khoang tàu: "Khi trò chơi chưa công bố quy tắc, có lẽ không nên vội vàng tiết lộ tên thật của mình."
Người chơi thứ năm, người nãy giờ vẫn im lặng trong góc khuất, cuối cùng cũng lộ diện.
Đó là một người đàn ông có dung mạo thanh tú, trên sống mũi đeo một cặp kính gọng mảnh, toát lên phong thái điềm đạm, nho nhã. Nhưng lúc này, đôi mắt sau tròng kính của anh ta lại hằn lên vẻ mệt mỏi, như thể đã mất ngủ nhiều ngày liền.
"Được, được, cảm ơn đã nhắc nhở." Quý Chu lại lân la đến gần: "Tôi tên Quý Chu, còn anh tên gì? À, tôi không có ý dò hỏi tên thật của anh đâu, anh cho tôi một mật danh hay biệt hiệu cũng được. Đúng rồi, có phải điều kiện qua màn trước của anh là không được ngủ không?"
"..."
Chung Hủ nhấc thử chiếc vali trong tay...mỗi người chơi đều có một chiếc y hệt nhau nhưng khi xách lên lại nhẹ bẫng như rỗng tuếch.
Tiếc là vali đã bị khóa, cô đành tạm thời gác lại ý định khám phá.