Chung Hủ tắt cảnh báo, xác nhận sử dụng.
[[Chuông Báo Tình Yêu] đã khởi động. Phạm vi bao trùm ba đối tượng, kí©h thí©ɧ và nguy hiểm song hành!]
Tiếng chuông lãng mạn, vui tai vang lên khắp phòng học.
Trạng thái của ba gã đàn ông lập tức thay đổi. Rõ rệt nhất là ánh mắt, từ thâm sâu toan tính chuyển thành đong đầy yêu thương.
"Tôi là người tình ngọt ngào của các anh. Thân là người tình, có phải các anh nên biết gì nói nấy, không giấu giếm điều gì không?" Chung Hủ lướt đến trước mặt ba người, tựa như đang trò chuyện riêng với từng người.
"Tiểu Luyến, em muốn biết gì, tôi đều sẽ nói cho em."
"Tiểu Luyến, tôi một lòng chân thành với cậu."
"Tiểu Luyến, tôi có thể cho em toàn bộ gia sản, đương nhiên bao gồm cả sự chân thành."
Chung Hủ gật đầu: "Tôi muốn biết, tương lai của chúng ta sẽ ra sao."
Vẻ mặt Chử Định thoáng lo lắng, định bước lên nhưng lập tức bị cô ngăn lại: "Anh đứng yên tại chỗ. Chỉ khi thẳng thắn với nhau, chúng ta mới có thể đến gần nhau hơn."
"Xếp hàng đi, các anh phải nghe theo sự sắp xếp của tôi." Vẻ mặt Chung Hủ lạnh tanh. Thấy cô không vui, mấy gã đàn ông lập tức im bặt.
"Mẫn Tinh Đồ, cậu nói trước."
Bị gọi tên đầu tiên, ánh mắt Mẫn Tinh Đồ lóe lên.
Cậu ta tỏ ra không mấy tình nguyện, do dự một lúc lâu mới chịu mở miệng.
"Tương lai của chúng ta... luôn có rất nhiều trở ngại, rất nhiều người xen vào tình cảm của chúng ta."
"Tôi không cố ý nghi ngờ tấm chân tình của cậu, cũng không cố ý làm tổn thương cậu, tôi chỉ là không có cảm giác an toàn mà thôi."
"Thời gian chúng ta bên nhau rất ngọt ngào. Dù sau này chia tay, tôi vẫn luôn yêu cậu."
"Chúng ta đã yêu nhau say đắm nên sau này, tình yêu của cậu dành cho tôi đã hóa thành sức mạnh nữ thần, bù đắp cho quá khứ bất hạnh của tôi..."
"Tiểu Luyến, tôi thật sự rất cần cậu. Chúng ta thật sự đã yêu nhau."
Mẫn Tinh Đồ đang kể lại sự thật, chỉ có điều đã tô vẽ bản thân trong câu chuyện đó, cố gắng chứng minh tình yêu của bọn họ.
Chung Hủ cười khẩy, cắt ngang lời lải nhải của cậu ta: "Lục Hoành Tắc, đến lượt anh."
Lục Hoành Tắc nhìn cô chăm chú.
"Tương lai của chúng ta... chúng ta rất yêu nhau. Chúng ta là đôi yêu nhau nhất."
"Bởi vì khi tôi gặp nạn sắp chết, em đã sẵn lòng hy sinh bản thân, hiến dâng trái tim và trao toàn bộ sức mạnh cho tôi."
"Em nói, trái tim em sẽ mãi mãi đập trong l*иg ngực tôi. Nghĩ đến đây thôi là tôi đã thấy hạnh phúc rồi."
"Chử Định, đến lượt anh." Chung Hủ không bình luận gì về câu chuyện của Lục Hoành Tắc, ánh mắt chuyển sang Chử Định.
Chử Định giằng co một hồi lâu nhưng cuối cùng vẫn phải nói ra sự thật với "người tình ngọt ngào" dưới tác dụng của tiếng chuông.
"Tương lai thế giới sẽ bị hủy diệt, em nói anh là đấng cứu thế vì vậy em đã hôn anh."
"Linh hồn chúng ta từ đó liên kết, sức mạnh của em dần suy yếu nhưng tất cả đều được truyền sang cơ thể anh."