Cái game khốn kiếp này đúng là không thể ở thêm một phút nào nữa.
Hóa ra cô là Đường Tăng, còn ba tên kia là yêu quái đang hổ báo rình mồi. Cô chúa ghét cái cảm giác bị nhắm đến này.
Thông quan trò chơi, sau đó cô nhất định phải tìm ra kẻ đã ném cô vào đây. Giờ cô đang đầy một bụng lửa giận, tuyệt đối sẽ không để kẻ đó sống yên.
"Tiểu Luyến, cậu định đi đâu?" Thấy Chung Hủ quay người, Chử Định nhanh tay kéo cô lại, mặt mày căng thẳng, với dáng vẻ dọa dẫm rằng nếu cô dám đi, gã sẽ làm ra chuyện tày trời.
Ánh mắt gã đầy nghi ngờ, lẩm bẩm: "Cậu đã liên kết linh hồn với tôi, đáng lẽ phải răm rắp nghe lời tôi mới đúng. Tại sao lại muốn đi?"
"..." Chung Hủ cố nén xúc động muốn đảo mắt lên trời: "Sắp vào lớp rồi. Một sinh viên ưu tú như anh chưa bao giờ trốn học, tôi cũng vậy."
"Cũng phải." Vẻ nghi ngờ trong mắt Chử Định dần tan biến: "Tan học đợi tôi cùng về nhé. Bắt đầu từ hôm nay, chúng ta phải như hình với bóng, sức mạnh không thể để kẻ khác làm vấy bẩn."
Khó khăn lắm mới thoát được Chử Định, Chung Hủ dĩ nhiên không đến lớp. Cô phải đi tìm Mẫn Tinh Đồ.
Độ thân mật của Mẫn Tinh Đồ đã là 80%, chỉ còn một bước nữa là thông quan.
Tuy Lục Hoành Tắc cũng là 80% nhưng hắn ta lại muốn moi tim cô, tất nhiên phải tránh càng xa càng tốt.
Nào ngờ Mẫn Tinh Đồ còn chưa tìm thấy, Lục Hoành Tắc đã hùng hổ tìm đến tận trường.
"Tiểu Luyến, rốt cuộc bao giờ em mới chịu trao trái tim cho tôi?"
"Đợi sau khi anh xuống mồ." Ném lại một câu, Chung Hủ quay đầu bỏ chạy.
Hai bóng người một trước một sau rượt đuổi nhau trong khuôn viên trường.
Các sinh viên đi ngang qua không khỏi kinh ngạc: "Kia không phải là Lục tổng của tập đoàn Lục thị sao? Sao ngài ấy lại đuổi theo Tiểu Luyến vậy?"
"Ngốc à! Rõ ràng là đang theo đuổi tình yêu còn gì? Đúng là mùa yêu đương mà!"
Như để minh chứng cho câu nói đó, những bong bóng màu hồng trên trời rơi xuống càng lúc càng nhiều, nhuộm cả ngôi trường thành một biển hồng sến súa.
Chung Hủ: "..."
Tức không nói nên lời, cái thứ não yêu đương đúng là hại người!
Chung Hủ chạy một vòng vẫn không cắt được đuôi Lục Hoành Tắc, trong lúc cấp bách, cô nhảy phắt lên bục giảng, ba chân bốn cẳng chui vào trần thạch cao.
Ngay khi ánh đèn pin từ điện thoại loé lên, Chung Hủ đối mặt với một đôi mắt trong bóng tối.
"Tiểu Luyến!"
"..."
Khuôn mặt mừng rỡ của Mẫn Tinh Đồ dí sát vào cô.
Khóe miệng Chung Hủ giật giật: "Cậu làm gì ở đây?"
"Tiết sau không phải cậu có lớp ở đây sao?" Mẫn Tinh Đồ ngượng ngùng nói: "Tôi nhớ cậu quá, muốn đến gặp cậu."
Một tên biếи ŧɦái như cậu mà cũng biết ngượng à?
Nghĩ đến việc còn phải công lược tên biếи ŧɦái này lên 90% độ thân mật, Chung Hủ chỉ muốn đập đầu vào tường thêm lần nữa, chết hẳn đi cho xong.
Mẫn Tinh Đồ nghi ngờ hỏi: "Vậy còn cậu, Tiểu Luyến? Cậu ở đây làm gì?"