Quyển 1 - Chương 14: Người tình ngọt ngào

"Vậy trứng luộc chắc là ăn được chứ?" Chử Định đặt sandwich xuống, cầm lấy quả trứng, vẻ mặt không hề có chút gì là tức giận: "Đừng phụ tấm lòng của tớ chứ, Tiểu Luyến."

[Thông báo: Độ thân mật của Chử Định: -30%.]

À, ra là âm thầm ghi hận trong lòng.

Chung Hủ từ từ đưa tay ra, một tay nhận lấy quả trứng, tay kia đã cầm sẵn [Phấn viết của thầy giáo] ném thẳng vào đầu Chử Định.

Một dòng thông báo với hiệu ứng màu hồng lập tức hiện ra: Choáng mười giây! Ngại quá đi! Mau làm chút chuyện không thể miêu tả nào!

Chung Hủ mặt không đổi sắc, nhét thẳng quả trứng luộc còn nguyên vỏ vào miệng Chử Định.

Mặt mày tái mét, Chử Định mới hoàn hồn sau cơn choáng váng...suýt thì nghẹn trứng gà.

Gã không biết chuyện gì đã xảy ra trong mười giây ngắn ngủi ấy, với gã, nó chỉ như một cái chớp mắt. Nhưng gã cứ cảm thấy toàn thân bất ổn, liếc nhìn Chung Hủ thì thấy vẻ mặt cô vẫn thản nhiên, còn quả trứng gà trong tay cô đã không cánh mà bay.

"Tôi ăn xong rồi."

Vẻ mặt Chử Định giãn ra, gã mỉm cười: "Tiểu Luyến..."

Lời vừa thốt ra, gã liền cảm thấy cổ họng đau rát dữ dội, như thể vừa nuốt phải lưỡi dao lam.

May mà gã không nghi ngờ Chung Hủ, chỉ liếc nhìn hộp sữa trong tay, đoán rằng mình bị thứ thuốc bỏ vào làm cho khó chịu.

Gã ném hộp sữa đi, hắng giọng nói tiếp: "Tiểu Luyến, bây giờ cậu muốn đi đâu? Tôi đi cùng cậu nhé?"

Thái độ của gã có sự thay đổi tinh vi, giọng điệu bỗng trở nên dịu dàng như thể tình nhân.

Chung Hủ đoán sự thay đổi này bắt nguồn từ việc gã tin rằng cô đã ăn quả trứng luộc kia.

Cô quyết định tương kế tựu kế: "Đi dạo một lát đi."

"Vậy chúng ta ra bờ hồ đi dạo, hôm nay thời tiết đẹp lắm."

Ánh bình minh rải trên mặt hồ, gió nhẹ thổi qua làm gợn lên những con sóng lấp lánh.

Suốt dọc đường, Chử Định tìm mọi cách để đút cho cô đủ loại thức ăn đã tẩm thuốc.

Chung Hủ lại giở chiêu cũ, bằng cách nào đó khiến Chử Định tự ăn hết chỗ thức ăn mà gã mang tới cho đến khi no căng.

Chử Định nhìn Chung Hủ bằng ánh mắt như đang chiêm ngưỡng một tác phẩm nghệ thuật đắc ý: "Tiểu Luyến, hôm nay cậu ngoan ngoãn quá, thế này tốt lắm."

Thấy gã cuối cùng cũng ngừng đút đồ ăn, Chung Hủ biết thời cơ đã đến, bèn bắt đầu moi tin: "Trước đây tôi không ngoan sao?"

"Trước đây cậu chẳng khác nào một con nhóc hoang dã. Nhưng tôi đã đưa Ngọc Tân của mình cho cậu, linh hồn chúng ta sẽ sớm liên kết với nhau. Phẩm chất của tôi sẽ dần hiển hiện trên người cậu, còn sức mạnh của cậu..." Hơi thở của Chử Định trở nên nặng nề, ánh mắt gã nóng rực như con sói hoang đang nhe nanh.

Con sói hoang này từ từ thu lại nanh vuốt, đổi một cách nói khác: "Chúng ta có thể cùng chia sẻ sức mạnh."

[Thông báo: Hoàn thành cuộc hẹn hò với Chử Định.]

[Thông báo: Độ thân mật với Chử Định đạt 30%.]

Chử Định quả là kẻ tâm cơ, dù tin rằng mình đã thành công, tin rằng "Tiểu Luyến" đã liên kết linh hồn với gã nhưng gã vẫn không hoàn toàn để lộ bộ mặt thật. Độ thân mật vì thế cũng tăng rất chậm.