Quyển 1 - Chương 13: Người tình ngọt ngào

[Chuông báo tình yêu.]

Chiếc đồng hồ báo thức màu hồng ẩn chứa tâm cơ của tình yêu. Trong thời gian chuông reo, những người trong phạm vi ba mét sẽ coi bạn là người tình ngọt ngào duy nhất! Lưu ý: Cần đảm bảo trong phạm vi ba mét chỉ có mục tiêu mong muốn, nếu không có thể dẫn đến những sự cố khó lường, tiềm ẩn hiểm nguy.

Chung Hủ theo bản năng định ném cái đồng hồ sến súa này vào thùng rác.

Nhưng nghĩ lại, đạo cụ có trong tay ít đến đáng thương, cô vẫn quyết định tạm giữ nó lại - biết đâu có lúc nguy cấp lại dùng để mê hoặc kẻ địch được.

Sau khi đã khám phá hết mọi ngóc ngách, Chung Hủ tìm một góc khuất trong phòng học để qua đêm. Chớp mắt đã đến sáng hôm sau.

Ánh nắng ban mai len lỏi qua khung cửa sổ, mọi thứ đều thật...

Chung Hủ đang định vươn vai, liền thấy một bóng người đứng ngay cửa. Nhìn kỹ lại, chính là Chử Định đang mỉm cười dịu dàng.

Hay lắm, âm hồn bất tán.

Chử Định lắc lắc chiếc túi giữ nhiệt trong tay, cười nói: "Đã không thể cùng ăn tối, vậy thì cùng ăn sáng đi. Bây giờ còn sớm, chúng ta có thể dùng bữa ngay tại lớp."

Trong ba gã này, Chử Định là kẻ khiến Chung Hủ thấy bất an nhất. Hành vi và trạng thái của cậu ta là sự pha trộn giữa bình thường và quỷ dị. Bất kể cô biểu hiện ra sao, cậu ta không những không để tâm, không truy hỏi, dễ dàng bỏ qua mọi chuyện, mà còn trước sau như một tỏ ra chu đáo.

Trông như rất thích Tiểu Luyến?

Không.

Cho đến bây giờ, thanh độ thân mật của cậu ta vẫn là một màu đỏ chói mắt, con số không tròn trĩnh.

Túi giữ nhiệt được mở ra trên bàn, bên trong có sandwich, trứng luộc và sữa nóng, mùi thơm lan tỏa.

"Bữa sáng này đều do tớ tự tay chuẩn bị, cậu nếm thử xem."

Chung Hủ cảnh giác lấy [Chiếc kính bị đánh rơi] ra sử dụng.

Khung cảnh mười phút trước hiện ra trước mắt: Chử Định đứng trước máy lọc nước của trường hâm nóng sữa, rồi ung dung cầm một ống tiêm bơm thứ chất lỏng không xác định vào hộp sữa. Sau khi nhanh chóng hoàn tất, cậu ta đặt hộp sữa lại vào túi giữ nhiệt rồi đi về phía lớp học...

Chung Hủ: "..."

Tôi biết ngay mà, một ổ biếи ŧɦái, không thoát được tên nào.

Chử Định đã cắm ống hút vào hộp sữa rồi đưa tới: "Uống chút sữa nóng cho ấm bụng."

Chung Hủ khéo léo từ chối: "Tôi bị dị ứng sữa, cậu uống đi."

"Xin lỗi, tớ không biết chuyện này." Chử Định sững người, sau đó gương mặt lộ rõ vẻ áy náy. Cậu ta lại cầm lấy chiếc sandwich: "Vậy cậu đừng uống sữa nữa, ăn sandwich đi."

Mười phút trước không có cảnh làm sandwich nhưng sau khi tận mắt thấy Chử Định bỏ thuốc vào sữa, cô chắc chắn không thể ăn bất cứ thứ gì qua tay cậu ta.

"Tôi không thích ăn sandwich."

Chử Định đưa hộp sữa lên miệng uống một ngụm rồi thở dài: "Trước đây sao không phát hiện Tiểu Luyến lại kén ăn như vậy nhỉ."

Cậu ta đã uống hộp sữa mà chính mình bỏ thuốc.

Chung Hủ cảm thấy không thể tin nổi, lòng càng thêm nặng trĩu: Rốt cuộc bên trong có thứ gì? Chẳng lẽ chỉ có tác dụng với cô thôi sao?