Quyển 1 - Chương 12: Người tình ngọt ngào

"Không sao đâu, lúc nãy thu mua phế liệu thấy chai nước bên đường nên cúi xuống nhặt, kết quả bị ngã thôi."

Chung Hủ bịa ra một lý do không chút ngượng ngùng, khiến Chử Định nhất thời không biết nói gì hơn.

"Vậy sau này... tớ giúp cậu nhặt chai nước khoáng." Chử Định lo lắng: "Tóm lại, vết thương của cậu cần được xử lý ngay. Cậu đợi tớ ở đây, tớ qua hiệu thuốc mua ít đồ... Hiệu thuốc ở ngay bên cạnh thôi, cậu cứ đứng yên nhé, tớ quay lại ngay!"

Chử Định dặn đi dặn lại, đi một bước ngoái đầu ba lần.

Nhưng ngay khi bóng cậu ta vừa khuất sau cánh cửa hiệu thuốc, Chung Hủ lập tức quay người bỏ đi.

Xét thấy hai gã trước đều là biếи ŧɦái, thì gã thứ ba này dù có tỏ ra bình thường đến đâu, cô cũng tuyệt đối không tin.

Ngày hôm sau, vừa đến trường, Chung Hủ đã chạm mặt Chử Định ngay cửa lớp học.

Cậu ta rõ ràng đang đợi cô. Thấy cô, cậu ta thở phào nhẹ nhõm rồi đưa một túi thuốc tới: "Cậu không sao là tốt rồi... Vết thương phải xử lý cẩn thận, để nhiễm trùng thì phiền lắm."

Từ đầu đến cuối, cậu ta không hề hỏi vì sao tối qua cô lại bỏ đi. Đưa thuốc xong liền chào tạm biệt, vô cùng lịch thiệp.

Sự xuất hiện của Chử Định khiến các nữ sinh trong lớp ồ lên, ném về phía Chung Hủ những ánh mắt ngưỡng mộ.

"Tiểu Luyến, hóa ra cậu quen đàn anh Chử à! Ghen tị chết đi được! Đàn anh Chử tuy nhà không khá giả nhưng học giỏi, tính tình lại tốt, quan trọng nhất là đẹp trai và siêu dịu dàng... Nếu được làm bạn gái anh ấy thì tốt biết mấy."

"Tiểu Luyến, cậu làm quen đàn anh Chử thế nào vậy? Tớ cũng muốn làm quen."

Chung Hủ thản nhiên đáp: "Quen lúc đi thu mua phế liệu. Các cậu chắc cũng biết anh ấy hay đi làm thêm kiếm tiền sinh hoạt nên sau này có chai nước rỗng hay thùng giấy không dùng đến thì cứ đưa cho đàn anh Chử."

"... Rất có lý."

Ngày hôm sau, Chung Hủ nhận được tin nhắn của Chử Định: Tiểu Luyến, gần đây tớ nhận được rất nhiều chai nước khoáng, nghe nói là cậu đang giúp tớ. Thật ra cuộc sống của tớ cũng không đến nỗi túng thiếu như vậy đâu... Nhưng vẫn cảm ơn cậu nhiều. Tối nay tớ mời cậu đi ăn nhé, quán phở xào gần trường, không gặp không về.

Chung Hủ bắt đầu nghiêm túc cân nhắc tính khả thi của việc ngủ lại trường.

Tan học, cô bắt đầu lùng sục khắp ngôi trường, định bụng thu thập vài món đạo cụ hữu dụng để đối phó với những tình huống bất ngờ.

[Phấn viết của thầy giáo.]

Viên phấn kỳ diệu mang sức mạnh của giáo viên, dùng để ném người thì trăm phát trăm trúng! Người bị ném trúng sẽ rơi vào trạng thái choáng váng trong mười giây.

[Chiếc kính bị đánh rơi.]

Chiếc kính của cậu bé Tiểu Minh! Tiểu Minh là một đứa trẻ ham học hỏi và thích tìm tòi đến cùng. Sau khi đeo kính, bạn có thể thấy được sự việc đã xảy ra trong mười phút trước. Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng, hãy dùng nó để thấu hiểu và đi vào nội tâm của đối phương nhé!