Quyển 1 - Chương 11: Người tình ngọt ngào

"Không cần. Anh cứ đứng yên đó, tôi đã mang trong mình sức mạnh thì đương nhiên có thể tự chữa trị."

Chung Hủ lùi dần về phía một chiếc xe ba gác đậu bên đường.

[Phương tiện · Xe ba gác.]

Xe ba gác của chú ve chai, công cụ kiếm cơm quan trọng của chú. Sau khi leo lên có thể di chuyển đến một địa điểm có phế liệu. Quả là một vũ khí sắc bén trên con đường thu mua đồng nát!

Thân đang mang thương tích, Chung Hủ chẳng quản được nhiều, trực tiếp đạp chân lên chiếc xe.

Trước mắt loé lên một vùng sáng trắng, trong chớp mắt, cô đã rời khỏi hiện trường tai nạn để đến một nơi hoàn toàn khác.

Thứ đầu tiên Chung Hủ ngửi thấy là mùi hương trái cây thơm ngát. Khi ánh sáng trắng tan đi, cô thấy chiếc xe ba gác của mình đang đỗ trước một cửa hàng hoa quả. Chủ quán đang chuyển những kệ hàng bên ngoài vào trong, chuẩn bị đóng cửa.

"Tiểu Định, người thu mua phế liệu tới rồi kìa, cháu mang thùng giấy cũ ra bán đi."

Chung Hủ: "..."

Cô còn chưa kịp chuồn đi thì một thiếu niên đã ôm thùng giấy từ trong quán bước ra.

Cậu ta cất giọng ôn hòa: "Chào chị, đây là thùng giấy chúng tôi cần bán ạ."

Thiếu niên đặt thùng giấy xuống đất nhưng khi nhìn rõ người đứng trước xe ba gác thì hơi sững lại, rồi vui vẻ cất lời: "Tiểu Luyến."

Lại nữa à?

[Thông báo: Gặp gỡ nam chính Chử Định, độ thân mật hiện giờ 0%.]

"Tớ làm thêm ở cửa hàng hoa quả này, cậu cũng đang vừa học vừa làm à? Không ngờ Tiểu Luyến trông yếu đuối thế mà lại chịu khổ giỏi hơn tớ tưởng." Chử Định ân cần hỏi: "Thu mua phế liệu vất vả lắm phải không?"

Chung Hủ: "..."

Không vất vả, chỉ khổ mệnh thôi.

"Tiểu Định, bạn học của cháu à?" Chủ quán ngẩng đầu lên hỏi.

"Tiểu Luyến hồi tiểu học là hàng xóm của cháu, bọn cháu lớn lên cùng nhau, bây giờ lại học chung trường. Có điều cháu lớn hơn cô ấy một khóa, là đàn anh."

"Ha ha." Chủ quán cười sảng khoái: "Hóa ra là thanh mai trúc mã, tình cảm tốt đẹp quá! Đóng cửa xong rồi, hai đứa cứ tự nhiên nói chuyện, chú về trước đây."

Sau khi chủ quán rời đi, Chử Định lấy một quả táo từ trong quán đưa cho Chung Hủ: "Ngọt lắm."

Chung Hủ vẫn chưa nắm bắt được nhân vật này, cô từ từ nhận lấy quả táo nhưng không ăn.

Chử Định tiếp tục quan tâm: "Trông cậu mệt mỏi quá... Khoan đã, trên cổ cậu là gì vậy?"

Cậu ta vừa đưa tay ra, Chung Hủ đã theo phản xạ né đi, khiến bàn tay cậu ta khựng lại giữa không trung.

Chung Hủ đưa tay lên cổ, sờ thấy toàn là máu. Chắc là vết thương từ vụ tai nạn lúc nãy. Nếu ở thế giới thực, cô đã phải vào phòng cấp cứu từ lâu rồi. Nhưng có lẽ đây là một game Otome, tình yêu là chính nên mức độ thương tích đã được giảm nhẹ đi nhiều. Ngoại trừ việc chảy chút máu và đầu hơi choáng, cô tạm thời vẫn cầm cự được.

Chử Định tỏ ra vừa kinh ngạc vừa tức giận, một mực đòi đưa Chung Hủ đến bệnh viện, lại còn muốn báo cảnh sát.