Rõ ràng khí chất không hề tương đồng, nhưng khi Trần Hoài đối mặt với đôi mắt ấy, cậu lại bất giác nhớ đến con mèo tam thể mà mình từng nuôi khi còn bé.
Trần Hoài cứ thế ngây người đứng dưới lầu, vứt bỏ hết sự thận trọng và lý trí bấy lâu, đắm chìm trong ánh mắt không chút kiêng dè nhìn người đàn ông trên lầu.
Mãi đến khi những giọt mưa lạnh lẽo chầm chậm rơi trên mặt, Trần Hoài mới như tỉnh mộng mà cúi đầu, muốn tìm lại con mèo ban nãy.
Miếng cá hồi trên đất đã không còn sót lại chút nào, con mèo cũng đã biến mất từ lúc nào.
Trần Hoài lau vệt nước trên mặt, cuối cùng cũng nhớ ra dù là vì phép lịch sự, cậu cũng không nên nhìn chằm chằm người ta lâu đến thế.
Nhưng khi cậu ngẩng đầu lên lần nữa, ban công đã trống không.
Ngày hôm sau, Trần Hoài mới khéo léo dò hỏi từ người hầu, biết được đại thiếu gia nhà họ Giang quả nhiên đã trở về một chuyến tối qua, nhưng sáng nay lại nhanh chóng rời đi.
Từ đó về sau, cậu chỉ gặp Giang Đình Thời thêm hai lần.
Lần đầu tiên, Giang Đình Thời đứng ở một nơi không xa, được mọi người vây quanh, Trần Hoài đứng trong góc, đến một ánh mắt của anh cũng không nhận được.
Lần thứ hai, hai người cuối cùng cũng có thể ngồi chung bàn ăn, Trần Hoài run rẩy cả tay vì căng thẳng, Giang Hằng chỉ giới thiệu mẹ con Trần Hoài với Giang Đình Thời một cách tượng trưng, nhưng lời lẽ mơ hồ, rõ ràng là không muốn nói nhiều.
Trần Hoài ngẩng đầu, nặn ra một nụ cười trông có vẻ đoan trang với anh, cố gắng che giấu niềm vui trong mắt: “Chào anh, em là Trần Hoài.”
......Có lẽ, có lẽ Giang Đình Thời còn nhớ cậu.
Trần Hoài ôm ấp một niềm hy vọng thầm kín như vậy.
Nhưng người đàn ông chỉ lạnh nhạt liếc cậu một cái, như thể nhìn thêm một lần nữa sẽ làm bẩn mắt mình: “Ừm.”
“…”
Trần Hoài cúi đầu, dùng thìa khuấy khuấy bát cháo, không nói thêm lời nào.
Sau bữa ăn, Giang Hằng và Giang Đình Thời đi vào thư phòng bàn chuyện, Trần Hoài thì đi kèm cặp Giang Tầm Dịch học.
Giang Tầm Dịch vẫn trăm phương ngàn kế gây khó dễ cho cậu, nhưng tâm trạng Trần Hoài lúc đó quá tệ, đến cả dỗ dành cũng lười, chỉ lơ đãng hoàn thành nhiệm vụ rồi rời khỏi phòng Giang Tầm Dịch.
Ngay khoảnh khắc đóng cửa, Trần Hoài thấy cánh cửa thư phòng không xa được mở ra, bóng dáng quen thuộc kia bước ra.
Nhịp tim của cậu không kìm được bắt đầu đập nhanh hơn.
Trần Hoài mong đợi, khao khát được nói chuyện với Giang Đình Thời, nhưng nghĩ đến thái độ lạnh lùng của anh trên bàn ăn, cậu lại chùn bước.
Sợ Giang Đình Thời nghĩ cậu có ý đồ xấu, Trần Hoài do dự một lát tại chỗ, cuối cùng vẫn kiềm chế xung động muốn bắt chuyện với anh, lịch sự gật đầu với người đàn ông rồi xoay người định rời đi.
“Trần Hoài.”
Đột nhiên, Trần Hoài nghe thấy giọng nói trầm thấp đã xuất hiện vô số lần trong giấc mơ của cậu, gọi tên cậu.
Trần Hoài vô thức siết chặt lòng bàn tay, cố gắng khiến mình trông không quá căng thẳng và bối rối, chậm rãi xoay người, khẽ hỏi: “Có chuyện gì không, Đại ca?”
Có lẽ là không quen bị người lạ gọi như vậy, hoặc có lẽ là cảm thấy Trần Hoài không xứng, Giang Đình Thời khẽ cau mày, đôi mắt lặng lẽ nhìn chằm chằm cậu vài giây.
“Lại gần chút nữa.” người đàn ông đứng tại chỗ, trầm giọng nói: “Qua đây.”
Trần Hoài cảm thấy trái tim mình như muốn nhảy ra khỏi l*иg ngực vào khoảnh khắc đó.
Cậu hít sâu một hơi, giả vờ bình tĩnh như không có chuyện gì mà tiến lại gần Giang Đình Thời, cuối cùng dừng lại ở khoảng cách chưa đầy hai mét.