Chương 5

Vì vậy cậu chỉ cười nhẹ nhàng, lịch sự xin lỗi người trước mặt: "Xin lỗi, tôi vừa nãy đang tắm, không nghe thấy."

"Liên quan gì đến tao?" Giang Tầm Dịch nhíu mày. Ánh mắt dừng lại ở cổ áo sơ mi ướt đẫm nước của Trần Hoài, rồi Giang Tầm Dịch ghê tởm quay mặt đi: "Sau này chỉ cần tao gọi điện cho mày, dù có chuyện gì cũng phải nghe máy, nếu không tao sẽ cho mày biết tay."

Trần Hoài cúi mắt, vẻ mặt không chút cảm xúc, bình thản đáp một tiếng: "Tôi sẽ cố gắng."

Giang Tầm Dịch im lặng vài giây, rồi như nhớ ra điều gì đó, giọng điệu càng khó chịu: "Còn nữa, tối nay anh tao về ăn cơm. Nếu anh ấy hỏi về tình hình học tập của tao, mày biết phải nói thế nào rồi đấy."

Trần Hoài học ở Đại học A. Sau khi Giang Hằng biết, liền giao phó cậu phụ đạo bài tập cho Giang Tầm Dịch. Dưới ánh mắt sắc bén của Giang Hằng và ánh nhìn mong đợi của mẹ, Trần Hoài tự nhiên không thể từ chối.

Giang Tầm Dịch không thích học, lại thiếu kiên nhẫn. Vô số giáo viên đã bị cậu ta làm cho tức đến bỏ chạy. Thường thì, dù tức giận đến đỏ hoe cả mắt, họ vẫn phải nói với Giang Hằng rằng "đứa trẻ rất thông minh, chỉ là không chuyên tâm thôi".

Trần Hoài chính là người xui xẻo tiếp theo được Giang Hằng chọn. Cậu đang sống nhờ nhà người khác, đến cả cơ hội để chạy trốn cũng không có.

Mỗi lần phụ đạo xong bài vở cho Giang Tầm Dịch, Trần Hoài đều cảm thấy vô cùng kiệt sức, nhưng điều này cũng có chút lợi ích.

Nghe thấy cái tên quen thuộc đó, đầu ngón tay Trần Hoài khẽ động. Đôi mắt vốn luôn cụp xuống cũng ngẩng lên, ánh lên niềm vui khó nhận ra.

"Anh cả hôm nay về ư?"

Cố gắng kiềm chế niềm vui trong giọng nói, Trần Hoài rất hiếm khi chủ động hỏi Giang Tầm Dịch.

Giang Tầm Dịch liếc nhìn chiếc giường Trần Hoài chưa kịp dọn, lơ đãng đáp, không rõ đang nghĩ gì: "Đúng vậy, bố tao gọi anh ấy về, chắc là có chuyện gì đó."

Nhận được lời xác nhận, Trần Hoài đã không còn bận tâm đến chuyện khác. Trong đầu lại hiện lên gương mặt mà cậu đã hình dung vô số lần trong đêm khuya.

Thật sự đã rất lâu rồi không gặp anh ấy.

Mặc dù đã gần ba tháng trôi qua, nhưng Trần Hoài vẫn nhớ rõ ràng cảnh tượng lần đầu tiên gặp Giang Đình Thời.

Khi đó Trần Hoài vừa mới đến Giang gia, còn rất xa lạ với mọi thứ. Lại đúng vào dịp nghỉ hè, mỗi ngày cậu ngoài đi làm thêm thì chỉ ở lì trong phòng.

Giang gia không có nhiều quy tắc như cậu nghĩ, nhưng Trần Hoài biết đây không phải nhà của mình. Một sai sót nhỏ nhất cũng có thể bị người khác bới móc, trở thành cái cớ để uy hϊếp cậu và mẹ.

Và điều duy nhất được nói rõ ràng, chính là quy định khá kỳ lạ đối với người lạ.

Khi Trần Hoài vừa đến ngôi nhà này, người hầu dẫn cậu không nói gì cả. Hay nói đúng hơn là không muốn phí lời với một người như Trần Hoài, dù cậu thậm chí còn không được coi là con riêng. Nhưng người đó lại đặc biệt dặn dò cậu một điều.