Chương 47

Nhưng Hứa Hành Chi vừa vào phòng, quản gia lại vẫn đứng ngoài cửa, khẽ cúi chào Trần Hoài: “Trần thiếu gia, vậy tôi xin phép xuống trước, trong vườn còn có vài việc phải lo.”

Trần Hoài có chút bất ngờ, dù sao nếu quản gia An không có ở đây, mọi chuyện sẽ dễ xử lý hơn nhiều.

“Vậy bác cứ bận việc, ở đây có bác sĩ Hứa là đủ rồi.”

Cánh cửa chậm rãi khép lại, quản gia không động đậy, có lẽ đang chờ cậu đóng cửa xong mới rời đi.

Ngay khoảnh khắc tầm nhìn sắp bị che khuất hoàn toàn, Trần Hoài đột nhiên nghe thấy giọng quản gia An, giọng nói khẽ hạ thấp, nghe xa xăm và quỷ dị.

Giống như đêm cậu vừa mới đến Giang gia, sắc mặt quản gia An như một vũng nước đọng, giọng nói rất nhẹ, nhưng lại mang đến một cảm giác kỳ lạ khó tả.

“Tối qua cậu đã đến phòng Đại thiếu gia sao?”

Đôi mắt có chút thâm quầng của quản gia An chăm chú nhìn cậu, trên mặt ông treo một nụ cười cứng nhắc, Trần Hoài lại một lần nữa cảm nhận được cái lạnh chạy dọc sống lưng.

Quản gia An hiếm khi nói những lời ngoài bổn phận của mình, huống chi là một câu hỏi mang tính chất chất vấn như vậy ... điều đó có vẻ không đủ tôn trọng, cũng không mấy thích hợp.

Trần Hoài không muốn chuyện tối qua bị người khác biết, nhưng vì quản gia đã hỏi như vậy, chắc chắn ông đã nhìn thấy rồi, nếu cậu tiếp tục giấu giếm thì càng đáng ngờ hơn.

Vì vậy cậu rất thẳng thắn thừa nhận: “Đúng vậy.”

Cậu nhớ đến lời khuyên của quản gia trước đây, nhưng giờ đây cậu không những không nghe theo, mà còn vi phạm, có lẽ đây là lý do quản gia An đột nhiên nhắc đến hôm nay.

“Xin lỗi.” Trần Hoài xin lỗi ông: “Tối qua tình huống có chút đặc biệt, không nghe lời bác, vẫn lên tầng ba, sau này tôi sẽ chú ý.”

Quản gia An không nói gì, hai người gần như chỉ giao tiếp qua một khe cửa hẹp, giọng nói cũng rất nhỏ, Lục Minh Diên và Hứa Hành Chi ở bên trong không nghe rõ họ nói gì, nhưng cũng rất biết điều mà yên lặng chờ đợi.

Xung quanh tĩnh lặng, Trần Hoài không kìm được ngẩng đầu nhìn người đàn ông lớn tuổi bên ngoài.

Ánh mắt người quản gia bình tĩnh và lạnh nhạt, nhưng Trần Hoài lại vô cùng nhạy cảm bắt được vẻ u ám thoáng qua trong đáy mắt ông, cùng với một cảm xúc có chút không phù hợp trên khuôn mặt ông.

... Giống như lòng thương hại.

Trần Hoài không biết vì sao người quản gia đột nhiên lại lộ ra biểu cảm như vậy với mình, trước đây khi cậu và mẹ mới đến Giang gia, chịu vô số ánh mắt lạnh nhạt, cũng chưa từng thấy một chút gì gọi là thương hại trên mặt ông.

Trong lòng cậu bỗng có một cảm giác rất kỳ lạ, cậu thấy lạ lùng, nhưng lại không biết rốt cuộc có gì không ổn, cứ nghèn nghẹn tắc ở l*иg ngực, khiến người ta khó thở.

Một lúc lâu sau, người quản gia mới chậm rãi mở lời.

“Đây là Đại thiếu gia cho phép.” Quản gia An nói: “Vì vậy từ nay về sau, cậu cứ xem như quên những gì tôi đã nói trước đây.”

Trần Hoài ngẩn người: “……Cái gì?”

Người quản gia lùi lại một bước, rồi lại cúi người rất chuẩn mực chào cậu.

“Ý tôi là.” Quản gia An khôi phục vẻ mặt không chút cảm xúc vừa rồi, nhẹ giọng nói: “Sau này cậu muốn đi đâu, đều tùy ý cậu.”

---

Năm mới năm nay đến sớm, người giúp việc Giang gia đã sớm chuẩn bị xong xuôi, trang viên vốn lạnh lẽo trang nghiêm cũng được tô điểm thêm sắc màu, thật sự lan tỏa chút không khí náo nhiệt của ngày Tết.