Chương 44

Người đó chỉ cúi đầu nhìn cậu, không nói một lời.

Tiếng cọt kẹt phía sau ngày càng gần, Trần Hoài vội vàng túm lấy ống quần anh ta, kéo kéo.

Người đàn ông cuối cùng cũng có chút phản ứng, chậm rãi ngồi xổm xuống, vươn tay nâng cằm cậu, nơi vẫn còn khá sạch sẽ, khẽ dùng chút lực, như thể đối xử với một con thỏ sắp bị làm thịt: “Trần Hoài.”

“Cậu lúc nào cũng không biết điều.”

“Vì vậy tôi sẽ không cứu cậu.” giọng người đàn ông thờ ơ, dễ dàng quyết định sinh tử của cậu: “Tôi không thích nuôi chó không quen chủ.”

Giây tiếp theo, cậu bị người đàn ông mạnh mẽ hất văng ra, con quái vật phía sau đột ngột lao tới, xé xác cậu thành từng mảnh.

Trước khi ý thức tan biến, Trần Hoài nhìn rõ chiếc khuyên tai hình thánh giá màu bạc trên dái tai người đàn ông, giống như giá treo cổ tuyên án tử hình cậu.

“Trần Hoài, Trần Hoài!”

Bên tai vang vọng tiếng Lục Minh Diên, Trần Hoài đột ngột mở mắt, nhìn thấy trần nhà và đèn quen thuộc.

Trán và lưng đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, Trần Hoài nghe thấy tiếng hơi thở loạn nhịp và nặng nề của chính mình, cùng với tiếng tim đập gần như muốn nhảy ra khỏi l*иg ngực.

Lục Minh Diên lo lắng nhìn cậu, vươn tay sờ trán cậu, xác định không sốt mới hỏi: “Cậu sao thế? Người không khỏe à, cứ run cầm cập thế, làm tớ sợ chết khϊếp.”

“…”

Cảm giác đau đớn như bị xé nát dường như vẫn còn đọng lại trên cơ thể, Trần Hoài hít sâu vài hơi, chống người khó khăn ngồi dậy từ trên giường, một lúc lâu sau mới hoàn hồn.

“Tớ không sao.” Trần Hoài dùng khăn giấy lau khô mồ hôi trên trán, giọng hơi khàn: “chỉ là gặp ác mộng thôi.”

Thấy cậu không sao, Lục Minh Diên thở phào nhẹ nhõm, lại cố ý trêu cậu: “Mơ thấy gì mà cậu sợ đến vậy? Tớ đâu biết cậu lại nhát gan thế chứ.”

Trần Hoài gượng cười: “Không nhớ rõ nữa.”

Lục Minh Diên cũng không truy hỏi, lấy quần áo thay ra vào phòng tắm.

Trần Hoài kéo rèm cửa, ánh nắng chiếu vào người, xua đi chút lạnh lẽo.

Ánh mắt cậu dừng lại trên chiếc điện thoại hôm qua bị cậu ném vào góc phòng, một lát sau, lại tiến lên nhặt.

Chắc hẳn chỉ vì tin nhắn hôm qua nên mới mơ thấy giấc mơ như vậy, không có bất kỳ ý nghĩa nào khác.

Trần Hoài tự nhủ như vậy, rồi mở điện thoại.

Màn hình được mở khóa, tin nhắn mà cậu cố tình không xem lại một lần nữa nhảy ra.

Lần này Trần Hoài đã có chuẩn bị tâm lý, cậu chậm rãi mở tin nhắn, vẻ mặt bình tĩnh.

Tiếp theo tin nhắn hôm qua, có một câu được gửi đến.

[Nhưng không sao, tôi sẽ dạy cậu.]

Trần Hoài im lặng nhìn vài giây, rồi bình thản xóa tin nhắn, đặt điện thoại về chỗ cũ.

Ánh mắt cậu chuyển từ màn hình sang bên ngoài ban công, ở đó có một nhà kính lộ thiên, và trên cánh cửa bên ngoài, không biết từ lúc nào đã khắc lên cái logo gia tộc quen thuộc.

Trên vòng tròn vàng có khắc chữ Latin, phía dưới là một bàn thờ cổ, hai bên ngọn lửa có hai con rắn quấn quanh, đầu rắn đối diện nhau, giống như biểu tượng vô cực.

Và ở chính giữa, là một cây thánh giá phức tạp, quấn quanh bởi xiềng xích và phù văn, trông thật ngột ngạt và nặng nề.

Trần Hoài chợt nhớ đến giấc mơ tối qua.

Cây thánh giá và hình dáng chiếc khuyên tai của người đó trùng khớp, dưới ánh nắng vẫn toát lên vẻ lạnh lẽo.

Một khuôn mặt quen thuộc bỗng nhiên hiện lên trong đầu, lại không thể tránh khỏi việc liên kết với cảnh tượng trong mơ.

Đôi mắt đen như mực của người đàn ông dán chặt vào cậu, trên mặt là vẻ khắc nghiệt đến mức vô tình.