Chương 43

“Ừ.”

Chuyện trong lòng đã được giải quyết, Lục Minh Diên đi đường mệt mỏi cả ngày, rất nhanh đã ngủ thϊếp đi, bên tai truyền đến tiếng ngáy, Trần Hoài cũng có chút buồn ngủ.

Ngay giây tiếp theo khi cậu sắp mất đi ý thức, điện thoại trên đầu giường đột nhiên reo lên một tiếng, kèm theo một trận rung gấp gáp.

Trong màn đêm tối đen như mực, Trần Hoài đột ngột mở mắt.

Chút buồn ngủ vừa rồi hoàn toàn tan biến, thái dương đập mạnh mấy cái, một dự cảm chẳng lành bao trùm toàn thân cậu, gần như đè ép đến mức không thở nổi.

Vài giây sau, cậu chậm rãi vươn tay, lấy điện thoại, rồi mở màn hình.

Tin nhắn trước đó vẫn dừng lại ở câu Trần Hoài đã gửi trong sự chịu đựng không thể nhịn nổi: [Đừng làm phiền tôi nữa.]

Bên kia dường như rất ngoan ngoãn không trả lời, nhưng Trần Hoài lại biết rõ đối phương sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy.

Quả nhiên, ngay tối nay, hắn ta lại một lần nữa tái xuất.

Không còn sến sẩm gọi cậu là “bé yêu”, cũng không gửi cả màn hình những lời sến súa như thường lệ, bên kia chỉ gửi một câu rất ngắn gọn.

[Trần Hoài, cậu lúc nào cũng không biết điều.]

Kể từ lần đầu tiên gọi tên cậu, đối phương chưa từng gọi nữa, thường chỉ dùng “bé yêu” để thay thế.

Và lần này, khi Trần Hoài một lần nữa nhìn thấy tên mình trên tin nhắn lạ, vẫn không thể nào làm ngơ được.

Chắc là tức giận về tin nhắn cậu đã gửi lần trước.

Trần Hoài tắt màn hình, tâm trạng vốn đã xuống dốc lại càng tệ hơn.

Cậu tắt máy, hiếm khi mất kiểm soát mà ném điện thoại sang một bên, không muốn nhìn thêm một cái nào nữa.

Chết đi.

......

Màn đêm đặc quánh dường như có thể nuốt chửng mọi thứ, trong con hẻm dài trống trải, đèn đường lờ mờ, ánh sáng yếu ớt, gần như không thể nhìn rõ đường dưới chân, vài chiếc lá khô héo bị gió cuốn đi, phát ra tiếng sột soạt.

Trong không khí tràn ngập mùi ẩm mốc, pha lẫn mùi máu tanh thoang thoảng, như có thứ gì đó đang lặng lẽ mục rữa trong bóng tối.

Một tràng tiếng bước chân hoảng loạn vang lên từ xa, trong cơn gió lạnh cắt da cắt thịt, Trần Hoài chật vật ôm đồ trong tay, lao điên cuồng trong con hẻm dài tĩnh mịch.

Con hẻm này rất dài, dài đến mức dường như không có điểm cuối.

Phía sau là tiếng cọt kẹt ken két đến rợn người, như móng vuốt sắc nhọn của dã thú cào xước tường, xung quanh tràn ngập một không khí ngột ngạt, khiến hơi thở cũng trở nên khó khăn.

Cứ thế chạy không biết bao lâu, Trần Hoài cuối cùng cũng nhìn thấy một bóng người không xa, đang chậm rãi đi về phía trước.

Người đó mặc đồ đen, thấy cậu chạy đến thì dừng bước, đứng yên tại chỗ chờ đợi.

Trần Hoài không nhìn rõ mặt anh ta, chỉ loáng thoáng thấy được đường nét khuôn mặt thon gọn, thanh thoát và những ngón tay thon dài rũ xuống.

Cậu lập tức như tìm được cọng rơm cứu mạng, tăng tốc chạy đến trước mặt người đó, vừa định vươn tay kéo lấy ống tay áo anh ta, nhưng vì dừng lại đột ngột mà khuỵu gối, khi kịp phản ứng đã quỳ sụp xuống trước mặt anh ta.

Người đàn ông nhìn xuống cậu từ trên cao, khuôn mặt dưới ánh trăng tựa như thần linh thoát tục, siêu phàm tuyệt thế, mờ ảo và xa xăm.

Trần Hoài chỉ đành bị buộc phải quỳ phục dưới chân anh ta, hổn hển cầu cứu: “Có, có người muốn gϊếŧ tôi, làm ơn…”

Lời còn chưa nói hết, người đó lại lùi về sau một bước, dường như đang ghét bỏ cơ thể cậu dính đầy bùn đất.

Cậu ngẩn ra một thoáng, rồi cắn răng: “Tôi tên là Trần Hoài, chỉ cần ngài bằng lòng đưa tôi rời khỏi đây, bất cứ điều kiện gì, tôi đều có thể đồng ý.”