“Thế à.”
Giang Đình Thời không bình luận gì, vẻ mặt không hề thay đổi, Trần Hoài không thể nhìn ra anh ấy có tin hay không, cũng không thể nhìn ra anh ấy đang nghĩ gì lúc này.
Khoảng cách giữa hai người đã vượt quá khoảng cách xã giao thông thường, Trần Hoài đã không thể suy nghĩ một cách bình tĩnh nữa.
“Sao tôi không biết.” Giang Đình Thời nhìn cậu: “cậu còn có sở thích gây sự sau khi uống rượu đấy?”
“…”
Trần Hoài ngừng lại một lát, vừa định mở miệng trả lời, đầu ngón tay bất chợt thừa cơ len lỏi, thăm dò vào giữa môi cậu.
Trần Hoài đột nhiên mở to mắt.
Nướu răng đã chảy máu trong lúc đánh nhau, rõ ràng đã không còn cảm giác, nhưng giờ đây Trần Hoài đột nhiên lại nếm được mùi máu tanh nồng nặc, cùng với mùi thuốc lá thoang thoảng, hòa lẫn với mùi tuyết tùng quen thuộc.
“Sao không nói gì?”
Giang Đình Thời nhìn chằm chằm vào cậu, giọng điệu mang theo chút ý cười, nhưng trong mắt lại hoàn toàn không có ý cười: “Nói đi.”
Giờ đây cậu gần như chỉ cần động đậy một chút là sẽ cắn phải ngón tay Giang Đình Thời, huống chi trong tình cảnh này, Trần Hoài căn bản không thể nói rõ lời.
Trần Hoài có thể cảm nhận Giang Đình Thời đang tức giận, nhưng cậu không biết rốt cuộc anh ấy vì sao lại tức giận hơn lúc nãy.
Vì vậy, cậu chỉ có thể vụng về, cố gắng không dùng răng cắn vào anh, khó khăn và líu lưỡi xin lỗi.
“Xin lỗi, anh…”
Giang Đình Thời dường như khựng lại một chút, giây tiếp theo, ngón tay cuối cùng cũng rút ra khỏi miệng cậu.
Trần Hoài vô thức nhìn về phía đầu ngón tay anh, hơi ẩm ướt, dưới ánh đèn phản chiếu một vệt nước mờ nhạt.
Cậu lập tức quay đi chỗ khác như bị bỏng.
“Đừng gây thêm rắc rối cho Giang gia nữa.”
Giang Đình Thời rút khăn giấy, thong thả lau sạch ngón tay, lại trở về hình ảnh Đại ca nghiêm khắc thường ngày, như thể mọi chuyện vừa rồi chỉ là một giấc mơ của Trần Hoài.
Trần Hoài cúi đầu, ngoan ngoãn đáp: “Vâng.”
Tay nắm lấy tay nắm cửa, Trần Hoài chào Giang Đình Thời: “Hôm nay đã làm phiền anh rồi, Đại ca nghỉ ngơi sớm đi ạ.”
Giang Đình Thời ngồi trước bàn, ánh sáng lạnh lẽo từ máy tính chiếu lên mặt anh, khiến anh càng thêm khắc nghiệt.
“À phải rồi.”
Trần Hoài dừng bước.
“Giấu kỹ con chó vàng nhỏ bên cạnh cậu đi.” ánh mắt người đàn ông vẫn dán vào màn hình máy tính, giọng điệu thờ ơ: “Ông già không thích có người lạ đến nhà.”
Nghe vậy, Trần Hoài ngẩn ra vài giây, mới phản ứng kịp Giang Đình Thời nói “con chó vàng nhỏ” là ai.
Lục Minh Diên mấy tháng trước nhuộm tóc, giờ vẫn chưa phai hết, ánh lên màu vàng khá rõ, nhìn từ xa rất bắt mắt.
“…Vâng, em biết rồi, cảm ơn Đại ca.”
---
Màn đêm buông xuống đặc quánh, cửa sổ bên ngoài không đóng kín hoàn toàn, rèm lụa khẽ đung đưa trong gió lạnh, phát ra tiếng ma sát rất nhỏ.
Trần Hoài nhắm mắt, hơi thở đều đặn, trông yên tĩnh và bình yên, như thể đã ngủ thϊếp đi.
Lục Minh Diên nằm cạnh cậu, trở mình qua lại, mãi không ngủ yên được.
Một lúc sau, cậu ta cuối cùng cũng không nhịn được khẽ hỏi: “Trần Hoài, cậu ngủ rồi à?”
Trần Hoài rất hiểu tính cách của Lục Minh Diên, lúc nãy về có lẽ thấy cậu đang nặng trĩu tâm sự nên Lục Minh Diên cứ nín nhịn không dám hỏi, nhưng cậu ta vốn là loại người có chuyện trong lòng thì không thể ngủ được, Trần Hoài đã đoán trước được cậu ta sẽ không chịu nổi.
Cậu khẽ cười không thành tiếng, nhỏ giọng đáp: “Chưa.”
Nghe thấy cậu chưa ngủ, Lục Minh Diên lập tức hứng khởi, một tay vỗ vai cậu, ghé sát vào hỏi: “Đó có phải là Đại ca của cậu không? Trông đẹp trai thật đấy, nhưng mà có vẻ đáng sợ, anh ấy có mắng cậu không?”