Chương 4

Và đúng nửa tháng trước, sau khi Trần Hoài nộp đơn đăng ký ký túc xá trường nhưng bị mẹ từ chối, những cơn ác mộng liên miên của cậu đã bắt đầu.

Một số điện thoại lạ bắt đầu thường xuyên gửi cho cậu những tin nhắn kỳ quái, nội dung vừa ẩn ý vừa trơ trẽn. Đôi khi Trần Hoài chỉ cần liếc mắt qua cũng thấy xấu hổ vô cùng.

Sau nhiều lần chặn số không thành công, Trần Hoài cũng từng cố gắng liên lạc với người đó, muốn biết mục đích của việc làm này rốt cuộc là gì.

Nhưng câu trả lời nhận được chỉ vỏn vẹn một câu đơn giản.

[Vì thích em, bé con.]

Việc liên lạc không có kết quả. Trần Hoài đã định coi đó là tin nhắn quấy rối mà làm ngơ, nhưng một tuần sau, cậu lại nhận được một bức ảnh từ số điện thoại lạ đó.

Là ảnh của cậu.

Từ góc nhìn trên cao, Trần Hoài trong ảnh đang cúi đầu, trao đổi bài tập nhóm với bạn học bên cạnh. Có thể nhìn rõ gương mặt nghiêng và nửa người cúi xuống của cậu, đường nét khóe mắt dưới nắng trông có vẻ hơi nhạt nhòa.

Khi nhìn thấy bức ảnh, Trần Hoài suýt chút nữa không cầm vững điện thoại. Mất một lúc lâu mới lấy lại nhịp thở hỗn loạn.

Người này không chỉ là một kẻ biếи ŧɦái, mà còn là một tên chuyên rình rập.

Biết rằng người đó có lẽ đang ở ngay bên cạnh mình, Trần Hoài vốn đã rất cảnh giác lại càng trở nên đa nghi hơn. Hầu như mỗi người đi ngang qua cậu ở trường, hoặc có chút va chạm nhẹ, đều bị Trần Hoài cẩn thận dò xét và quan sát.

Với tinh thần luôn căng thẳng tột độ mỗi ngày, Trần Hoài bắt đầu những cơn ác mộng vào đêm.

Trong phòng tắm đầy hơi nước bốc lên, Trần Hoài ngước mắt, nhìn chằm chằm vào tấm gương mờ ảo.

Đôi mắt Trần Hoài dài và hẹp, khóe mắt hơi xếch lên. Nhưng vì thường xuyên cụp xuống, ánh mắt cậu khi nhìn người khác luôn có vẻ thờ ơ, lãnh đạm.

Cậu thừa hưởng vẻ ngoài nổi bật từ mẹ, nhưng đôi mắt lại giống cha. Mẹ ghét đôi mắt đó của cậu, thường nói rằng những người sở hữu đôi mắt như vậy là những kẻ vô tình và lạnh lùng nhất.

Không thể cứ mãi chờ đợi như thế này nữa, có lẽ cậu nên chủ động điều tra thông tin về người đó thì hơn.

"Trần Hoài!"

Bên ngoài đột nhiên truyền đến một tiếng động lớn. Nghe rõ giọng nói quen thuộc đó, Trần Hoài âm thầm thở dài. Tóc còn chưa kịp lau khô, cậu vội vàng với lấy quần áo khoác vào rồi bước ra khỏi phòng tắm.

Quả nhiên, Giang Tầm Dịch với vẻ mặt khó chịu đang ngồi trên giường cậu, hai chân vắt chéo. Giọng điệu vẫn tệ hại như mọi khi: "Mẹ kiếp, tao gọi điện cho mày sao mày không nghe máy?"

Trần Hoài không hiểu vì sao phòng của Giang Tầm Dịch rõ ràng ở ngay cạnh phòng cậu, lại còn có thể tự tiện vào mà không cần sự đồng ý của cậu, vậy mà vẫn nhất định phải gọi điện.

Nhưng người sống dưới mái nhà người khác thì phải biết điều. Trần Hoài không cho rằng mình có quyền tự ý làm theo ý mình, có thể sánh ngang với người con trai ruột của gia đình này.