Trên mặt Giang Đình Thời vẫn là vẻ mặt đó, không thể hiện ra rốt cuộc có tin hay không, nhưng dường như cũng không để tâm.
Những viên đá trong ly rượu phát ra tiếng va chạm nhẹ, anh lơ đãng đáp một tiếng.
“Vừa hay Tết này nhà họ Hạ sẽ đến.” Giang Đình Thời nói: “Vậy tôi tiện thể chúc mừng dì Hạ luôn.”
Giang Tầm Dịch hoàn toàn đỏ bừng mặt. Anh cả của anh ta luôn có cái tài đó, có thể khiến người ta hối hận từng câu từng chữ mình vừa nói ra.
“Anh cả, em sai rồi.” Giang Tầm Dịch ủ rũ cúi đầu: “Em sẽ không bao giờ đi lêu lổng với Hạ Lan và bọn họ ở ngoài nữa, cầu xin anh đừng nói với bố, ông ấy thật sự sẽ đánh gãy chân em mất.”
“Vậy thì giữ mấy chuyện vớ vẩn của cậu cho kỹ vào.” Giang Đình Thời liếc nhìn vết tích không rõ ràng lắm trên mặt anh ta: “Đừng có để đến tai tôi nữa.”
Giang Tầm Dịch dù có chậm chạp đến mấy cũng có thể nhìn ra Giang Đình Thời lúc này đang không vui, anh ta cũng không dám quấn quýt đòi Giang Đình Thời đứng ra giải quyết chuyện đánh nhau hộ mình nữa, chỉ có thể ấm ức nuốt cục tức này vào bụng.
Nghĩ đến đây, anh ta hậm hực lườm người vẫn luôn im lặng đứng cạnh, chàng trai vẫn cúi đầu, vẻ mặt tĩnh lặng, dường như chuyện vừa xảy ra không hề gây ra chút ảnh hưởng nào đến anh.
Cái tên Trần Hoài chết tiệt này luôn giống mẹ mình, thích giả vờ đáng thương và yếu đuối, bây giờ lại còn lừa Giang Đình Thời cũng mắc bẫy, không chịu bênh vực cho anh ta!
Giang Đình Thời thấy anh ta vẫn đứng yên tại chỗ, bực bội xoa xoa thái dương: “Đứng sớ rớ ở đó làm gì, mau cút đi.”
“À.”
Giang Tầm Dịch dù có bất mãn đến mấy cũng không dám thể hiện ra trước mặt anh mình, trước khi đi cố ý va vào Trần Hoài một cái, khiến người anh lảo đảo, lại ác ý nói: “Không nghe thấy anh tôi nói gì à, đứng đây làm gì như cái cột vậy?”
“Xin lỗi.” Trần Hoài không lộ dấu vết lùi lại một bước, giữ khoảng cách với Giang Tầm Dịch, lời nói lại hướng về phía Giang Đình Thời: “Anh cả, vậy tôi đi trước đây.”
Giang Đình Thời không nói gì.
Trần Hoài trong lòng không biết là tư vị gì, lẽ ra anh phải may mắn vì Giang Đình Thời không tính toán chuyện tối nay với mình, nhưng lại bực bội vì sao mình lại nhu nhược đến vậy, khi Giang Đình Thời hỏi lại chỉ có thể im bặt, dù chỉ là để ánh mắt Giang Đình Thời dừng lại trên người anh thêm một lát cũng tốt.
Anh cúi mắt, che đi cảm xúc trong đáy mắt, quay người, đi theo sau Giang Tầm Dịch, chuẩn bị rời đi.
“Cậu ở lại.”
Cửa mở ra, một luồng khí lạnh lẽo từ hành lang bên ngoài ập vào. Trần Hoài nghe thấy tiếng đồng hồ quả lắc chuyển động, trầm và buồn, vang vọng trong không gian rộng lớn.
Cậu và Giang Tầm Dịch đang đi phía trước đồng thời dừng bước, Trần Hoài quay đầu lại, nhìn thấy Giang Đình Thời đang nhìn chằm chằm vào cậu, màu sắc của chiếc khuyên tai như ánh sáng phản chiếu trong đáy mắt anh.
Tim Trần Hoài bỗng đập nhanh hơn, gần như có thể nghe thấy tiếng l*иg ngực va đập.
“Hừ.” Giang Tầm Dịch cười khoái trá ghé vào tai cậu nói: “Thôi rồi, cậu tiêu rồi, anh tớ sẽ xử cậu.”
... Xem ra anh trai cậu ta không hề bị vẻ mặt vô tội này của Trần Hoài làm cho mê muội, vẫn một mực bênh vực cậu ta.
Nghĩ vậy, Giang Tầm Dịch rất đắc ý đi ra khỏi thư phòng, cố ý vẫy tay với cậu: “Anh trai, vậy em đi trước đây, hai người nói chuyện vui vẻ nhé.”