Chương 30

Giang Đình Thời dường như vẫn đang nhìn cậu, hoặc có lẽ đã quay sang chỗ khác từ lâu.

Bên kia không biết đang nói gì, dù Trần Hoài không dám nhìn mặt Giang Đình Thời, nhưng cậu vẫn nhạy bén nhận ra người đàn ông bắt đầu tỏa ra một luồng khí khó chịu.

Anh ta bắt đầu thiếu kiên nhẫn rồi.

Trần Hoài nghĩ.

"Không tiện."

Giang Đình Thời đã lâu không lên tiếng bỗng trầm giọng ngắt lời bên kia đang lải nhải không ngừng.

Bên kia có lẽ đang hỏi nguyên nhân, đợi một lúc, Trần Hoài không nghe thấy câu trả lời của người đàn ông, chỉ cảm thấy ánh mắt đổ xuống người mình đột nhiên trở nên mãnh liệt.

Cậu theo bản năng ngẩng đầu nhìn lại.

Giang Đình Thời tĩnh lặng cụp mắt xuống, khuyên tai phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo, cảm xúc trong đáy mắt khó hiểu mờ mịt.

Không biết bị điều gì chọc cười, người đàn ông nhìn cậu, đột nhiên khẽ bật cười một tiếng.

"Trong nhà đã có khách rồi.” Trần Hoài nghe anh nói với đầu dây bên kia: “Không có thời gian tiếp đãi thêm một người khác."

Tách sứ trên khay được nhấc lên, trông đặc biệt nhỏ bé trong lòng bàn tay rộng lớn, Giang Đình Thời cầm trong tay thờ ơ nghịch ngợm, hàng lông mày đang cau chặt không biết từ lúc nào đã giãn ra.

Ánh mắt anh vẫn lạnh lùng và bình tĩnh đặt trên người Trần Hoài, chầm chậm lặp lại lời của đối phương.

"Khách nào?"

Trên môi nở nụ cười gần như không thể nhận ra, Giang Đình Thời trả lời: "...Vị khách mà ông mong muốn đó."

Khoảnh khắc tiếp theo, không đợi bên kia trả lời, người đàn ông dứt khoát cúp điện thoại.

Trần Hoài không rõ Giang Đình Thời đang nói cụ thể về chuyện gì, nhưng cậu có thể nghe ra vị khách trong lời người đàn ông chắc là chính mình, và nghe có vẻ tối nay anh còn có người khác phải tiếp đãi.

"Đây là trà an thần.” Trần Hoài cẩn thận đưa khay đến trước mặt Giang Đình Thời: “Cũng không còn sớm nữa, anh cả nghỉ ngơi sớm đi ạ."

Ánh mắt người đàn ông lướt qua cậu như có như không, Trần Hoài hơi căng thẳng, sợ anh sẽ hỏi vì sao cậu lại là người mang trà đến, càng sợ anh nhìn thấu những tâm tư nhỏ nhặt không đáng để nhắc đến của mình.

Nhưng may mắn thay, Giang Đình Thời không có cơ hội hỏi, hoặc có lẽ căn bản không hề có ý định hỏi.

Từ xa vọng lại tiếng bước chân, người đàn ông vừa tiếp đãi cậu đi tới, liếc nhìn Trần Hoài, dường như có chuyện muốn nói với Giang Đình Thời.

Trần Hoài rất biết điều muốn rời đi, nhưng Giang Đình Thời lại nhướng cằm về phía người đàn ông, ra hiệu cho anh ta cứ nói thẳng.

"Cô Lâm ở bên ngoài, nói là Giang tổng mời cô ấy đến, nói anh không có ở nhà, nhưng cô ấy vẫn làm ầm ĩ đòi vào."

Giang Đình Thời không biểu cảm, lạnh lùng nói: "Là lão già đó mời, không phải tôi, tối nay tôi có việc, sắp xếp người đưa cô ta về đi."

Người giúp việc có chút khó xử: "Nhưng mà..."

"Cậu làm việc cho tôi.” ánh mắt lạnh nhạt của Giang Đình Thời lại đổ xuống người anh ta, giọng nói không nặng: “Hay làm việc cho Giang Hằng?"

"...Đương nhiên là cho ngài."

Người đàn ông lập tức hoảng sợ cúi đầu, không nói thêm gì nữa, rất nhanh đáp lời rồi rời đi.

Giang Đình Thời không nhận đồ trong tay Trần Hoài, mà không có sự cho phép của anh, Trần Hoài cũng không dám đặt trà cụ trực tiếp vào phòng anh, đành có chút lúng túng đứng đó, tiến không được lùi không xong.

Cậu có chút để tâm đến "cô Lâm" mà người giúp việc vừa nói, nhưng Trần Hoài tự nhiên không có tư cách hỏi, hơn nữa lờ mờ có thể nghe ra, Giang Hằng dường như rất ưng ý cô Lâm này.