Chỉ là khi ấy bà còn trẻ người non dạ, bị những lời ngon ngọt của cha Trần Hoài lừa gạt. Sau khi sinh Trần Hoài, bà mới phát hiện chồng mình chẳng qua chỉ là một kẻ vô dụng chỉ có vẻ ngoài hào nhoáng. Hắn không những không cầu tiến mà còn suốt ngày rượu chè cờ bạc, thậm chí phải dựa vào Tống Thanh Niệm kiếm tiền chu cấp.
Khi đó Trần Hoài chín tuổi, kiên quyết ủng hộ mẹ mình rời bỏ người đàn ông đã gây ra đau khổ đó.
Pháp luật phán quyết cậu ở với mẹ. Trần Hoài cứ nghĩ cuộc sống hạnh phúc của cậu và mẹ sẽ bắt đầu từ đây, nhưng dần dần, cậu nhận ra mẹ không hề vui vẻ.
Đúng là bà ghét cha Trần Hoài, nhưng bà vẫn luôn cần một chỗ dựa tinh thần. Trần Hoài khi còn nhỏ không thể cho bà điều đó, vì vậy bà không ngừng tìm kiếm đối tượng mới.
Mặc dù Tống Thanh Niệm đã không còn trẻ, nhưng bà vẫn giữ được phong thái cuốn hút. Có rất nhiều người đàn ông giàu có sẵn lòng chi tiền chỉ để đổi lấy một nụ cười của bà. Tống Thanh Niệm tận hưởng cảm giác được săn đón này, vì vậy bà đắm chìm vào những cuộc tình đó, hoàn toàn quên bẵng đi đứa con trai vừa tròn mười tuổi của mình.
Nhưng những người đàn ông giàu có ở tuổi này, đa phần đều đã có gia đình và con cái. Không ai muốn cưới một người phụ nữ có công việc và gia cảnh không tốt, lại còn dắt theo một đứa con mười tuổi làm vợ.
Vì vậy Trần Hoài theo mẹ, đã gặp rất nhiều người đàn ông qua lại bên cạnh bà. Họ đa phần ăn mặc chỉnh tề, chiếc đồng hồ trên cổ tay lấp lánh đến mức Trần Hoài cảm thấy chói mắt.
Ban đầu Trần Hoài còn kháng cự, nhưng dần dần cậu đã có thể tê dại mà cười gọi mỗi người là chú. Bởi vì cậu biết, bản thân và mẹ, trong mắt họ chẳng qua chỉ là một món hàng chờ được ra giá.
Cậu cũng rất rõ, phần lớn những người đàn ông đó sẽ không ở bên mẹ quá hai tháng. Và thường thì sau khi mẹ chia tay, Trần Hoài biết rằng mình cần phải cẩn trọng hơn một chút trong tuần đó.
Vì vậy, khi Trần Hoài nghe mẹ nói như vậy, cậu chỉ nghĩ rằng mẹ đã tìm thấy một đối tượng mới, chỉ là lần này người đó giàu có hơn những người trước đây mà thôi.
Nhưng cậu không ngờ rằng, người đàn ông này lại thực sự muốn đón cả hai mẹ con cậu về sống trong nhà mình.
Thế là Trần Hoài và mẹ đã đến tòa trang viên này.
Trang viên hiển nhiên là xa hoa và tráng lệ. Nhưng không rõ có phải vì cậu ít khi thấy kiến trúc phong cách này hay không, khi nhìn cánh cổng lớn phía trước được chạm khắc hoa văn phức tạp, trên đó còn in một biểu tượng kỳ lạ, giống như huy hiệu gia tộc, Trần Hoài chỉ thấy da đầu mình tê dại.
Cả trang viên dường như đều bị bao trùm bởi một bầu không khí kỳ lạ và ngột ngạt. Trần Hoài không thể cảm nhận được chút nào ý nghĩa của một gia đình tại nơi đó.
Chủ nhân lạnh lùng và giả tạo. Người vợ cả bí ẩn, chỉ tồn tại trong lời kể của người khác. Những người hầu giả dối, cùng với cậu con trai út nhà họ Giang luôn xem cậu là cái gai trong mắt. Tất cả đều khiến Trần Hoài cảm thấy chán ghét và ngột ngạt.