Chương 29

Đầu ngón tay hơi lạnh buốt, Trần Hoài đứng dậy, định bật đèn trong phòng.

Khoảnh khắc tiếp theo, bên ngoài cửa đột nhiên vang lên một tiếng gõ cửa, đột ngột và sắc nhọn, như một điềm báo chẳng lành.

Câu nói vừa rồi vô cớ hiện lên trong đầu Trần Hoài, tim cậu bắt đầu đập nhanh không kiểm soát, theo phản xạ ấn vào công tắc bên tay.

Đèn phòng lập tức sáng trưng, bóng tối bị nuốt chửng, xung quanh trở nên sáng sủa, dường như có thể xua tan mọi bất an.

Trần Hoài đi đến bên cửa, dù biết đây là nơi của Giang Đình Thời, người đó sẽ không dám liều lĩnh xông vào đây, nhưng cậu vẫn không thể kiểm soát được cảm giác sợ hãi.

Bàn tay cậu từ từ đặt lên nắm cửa, Trần Hoài cảm nhận được ánh sáng bên ngoài đang chen chúc tràn vào.

Cánh cửa mở ra, Trần Hoài nhìn thấy người giúp việc đang đứng ở cửa, tay cầm khay.

Như vừa thoát chết trở về, giọng Trần Hoài vẫn còn khàn khàn: "Có chuyện gì không?"

"Đây là trà an thần pha cho cậu.” người giúp việc lấy tách sứ trên khay xuống: “Cậu uống rồi nghỉ ngơi sớm đi."

"...Cảm ơn."

Trần Hoài nói lời cảm ơn, nghiêng người để người giúp việc bước vào.

Sau khi đặt trà cụ gọn gàng cho Trần Hoài, thấy người giúp việc cúi người chuẩn bị rời đi, Trần Hoài nhìn thấy một tách khác trên khay, theo bản năng hỏi: "Có phải mang cho anh Giang không ạ?"

Người giúp việc dừng bước: “Vâng, đúng vậy."

"Hay là để tôi mang đi cho.” dù vẫn chưa hoàn hồn sau nỗi sợ hãi vừa rồi, nhưng lời nói đã phản bội cậu trước: “Tôi cũng vừa hay có chuyện muốn tìm anh Giang."

Thật bất ngờ, người giúp việc chỉ gật đầu, không từ chối cũng không hỏi nhiều, đưa đồ cho cậu, nói lại vị trí phòng sách một lần nữa rồi quay người rời đi.

Trần Hoài bưng khay trà an thần, theo vị trí người giúp việc chỉ, rất nhanh đã tìm thấy nơi Giang Đình Thời đang ở.

Lời nói dối vừa rồi tuy tự nhiên, nhưng Trần Hoài biết rõ, cậu không hề có chuyện gì muốn tìm Giang Đình Thời, mà Giang Đình Thời cũng chưa chắc đã muốn gặp cậu.

Nhưng đã phóng lao thì phải theo lao, không có lý do gì lại từ bỏ cơ hội khó khăn lắm mới giành được, Trần Hoài hít một hơi thật sâu, nghĩ bụng nếu Giang Đình Thời thấy cậu không vui, cậu sẽ đặt trà xuống rồi lập tức rời đi, sẽ không để anh ấy ghét bỏ.

Vài tiếng gõ cửa rất nhẹ nhàng vang lên, bên trong truyền ra một chút động tĩnh gần như không thể nghe thấy.

Trần Hoài cúi đầu chỉnh lại cổ áo, còn chưa kịp ngẩng lên nở nụ cười mà cậu cho là thân thiện nhất, thì cánh cửa đã bị mở ra một cách mạnh bạo.

Trần Hoài sững sờ, từ từ ngẩng đầu lên.

Giang Đình Thời tựa vào khung cửa, có lẽ vừa tắm xong, mái tóc đen còn chưa kịp sấy khô tùy ý rủ xuống trán, nhỏ từng giọt nước.

Cậu nhìn thấy một giọt nước lạnh lẽo rơi trên mặt người đàn ông, trượt xuống cổ rồi lọt vào trong áo.

Đôi mắt đen thẳm nhìn thẳng vào cậu, áp lực như có thực đè nặng lên, giống như đang nhìn một con cừu non chờ bị làm thịt lỡ lạc vào lãnh địa.

"Ừ.” giọng nói trầm thấp chậm rãi vang lên, mỗi âm điệu dường như đều giáng xuống tim cậu: “Tôi biết rồi."

Lời nói đó không phải dành cho cậu – Trần Hoài lúc này mới nhận ra, tai phải của người đàn ông đang đeo tai nghe, chắc là đang nói chuyện điện thoại với ai đó.

Trần Hoài muốn né tránh, nhưng người trước mặt chỉ lười nhác tựa sang một bên, dường như chẳng mấy bận tâm.

Vì vậy cậu rất biết điều không nói gì, ngoan ngoãn bưng trà cụ đứng nguyên tại chỗ, khẽ cúi mắt xuống, trông như đang ngẩn người nhìn chằm chằm mặt đất.