Cậu vuốt màn hình xuống, ánh mắt rơi vào số điện thoại trong danh bạ mà không có ghi chú, nhưng cậu đã thuộc làu làu.
...Là số điện thoại của Giang Đình Thời mà Trần Hoài đã lén nhìn thấy từ điện thoại của Giang Tầm Dịch lúc đó.
Mặc dù cậu hoàn toàn sẽ không, và cũng không có tư cách để gọi đến số này, nhưng Trần Hoài vẫn lưu lại, tự lừa dối mình rằng hai người có thể trao đổi số điện thoại.
Dường như thấy mãi không nhận được hồi âm rất vô vị, bên kia đã lâu không gửi tin nhắn đến nữa.
Trần Hoài thở phào nhẹ nhõm, vừa định đứng dậy đi vệ sinh cá nhân thì lại nghe thấy chiếc điện thoại im lặng bấy lâu lại phát ra âm thanh chói tai đặc biệt trong đêm tối.
Nội dung tin nhắn nhảy ra từ phía trên màn hình điện thoại, không báo trước mà lọt vào tầm mắt cậu, nằm cùng với số điện thoại của Giang Đình Thời.
Những dòng chữ màu sẫm lúc này lại như máu tươi đỏ thẫm, chói mắt và dữ tợn.
[Có phải đang nghĩ đến tôi không?]
[Trần Hoài.]
---
Trong căn phòng tối đen như mực, oxy dường như trở nên dính dớp và loãng đi, giữa tiếng thở nặng nề, chỉ có màn hình điện thoại liên tục nhấp nháy ánh sáng quỷ dị.
Tay Trần Hoài ngừng lại giữa không trung, không kiểm soát được mà khẽ run rẩy, bên tai vang vọng tiếng tim đập liên hồi trong l*иg ngực.
Đồ điên.
Trước đây, Trần Hoài có thể coi như không thấy những tin nhắn khiếm nhã kia, tự lừa dối mình rằng người đó cách cậu rất xa, nếu không sẽ không chỉ gửi tin nhắn quấy rối mà không làm những chuyện quá đáng hơn.
Nhưng bây giờ, đối phương lại thẳng thừng và trắng trợn chọc thủng lớp màn cuối cùng, khıêυ khí©h gọi thẳng tên cậu, như thể đang nói với cậu...
Tôi đang ở ngay bên cạnh cậu.
Trần Hoài cuối cùng không nhịn được nhấn vào tin nhắn, chầm chậm gõ vài chữ, cố gắng để bản thân trông thật bình tĩnh: [Rốt cuộc anh là ai?]
Đợi vài phút, tin nhắn hiển thị đã đọc, nhưng bên kia không có hồi âm.
Trần Hoài hít sâu một hơi, tinh thần đã như sợi dây đàn sắp đứt, không biết lúc nào sẽ mất kiểm soát.
[Tôi không quen anh, đừng làm phiền tôi nữa, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát.]
Cậu ngắt quãng gõ xong câu này, nhấn nút gửi, sau đó nhanh chóng tắt màn hình, như thể sợ nhìn thấy câu trả lời mình không muốn.
Lại đợi vài phút, bên kia vẫn không có động tĩnh.
Tiếng gầm gừ quen thuộc lại bắt đầu vương vấn bên tai, Trần Hoài nhắm mắt lại, chỉ cảm thấy trước mắt quay cuồng.
Chiếc điện thoại im lìm như quả bom hẹn giờ có thể phát nổ bất cứ lúc nào, bây giờ từng giây từng phút đều trở nên khó khăn. Không biết đã qua bao lâu, hay có lẽ chỉ vài phút, Trần Hoài không nhịn được lại mở điện thoại ra.
Giây tiếp theo, tin nhắn đã gửi hiển thị đã đọc.
Trần Hoài gần như nín thở, nhưng điều này không hề cản trở hơi thở cậu lại trở nên gấp gáp và nặng nề khi nhìn thấy tin nhắn mới gửi đến.
[Vậy thì đến tìm tôi đi.]
Chiếc điện thoại không hề báo trước mà rơi thẳng xuống, đúng vào mặt Trần Hoài, cơn đau khiến đầu óc đang choáng váng của cậu tỉnh táo hơn đôi chút, và một luồng lạnh lẽo theo đó bò lên sống lưng.
Đối phương biết tên cậu, biết cả mặt mũi cậu, có lẽ ngay cả địa chỉ nhà cũng biết, mà bản thân cậu lại chẳng biết gì về hắn, nên mới ở vào thế bị động như vậy, bị đối phương tùy ý trêu đùa và khıêυ khí©h.
Chính vì sự chênh lệch lớn về địa vị này, chỉ một câu nói đơn giản của đối phương cũng đủ khiến cậu cảm thấy sợ hãi.