Chương 17

Chỉ uống một lon, Giang Đình Thời chắc sẽ không để tâm.

Trần Hoài đóng tủ lạnh lại, lon nước ngọt đọng hơi nước nhanh chóng làm ướt đầu ngón tay cậu, những giọt nước nhỏ xuống.

Cậu bắt chước Giang Đình Thời, một tay cầm lon, móc khoen mở ra.

Vị lạnh lẽo và ngọt lịm tràn ngập khoang miệng, Trần Hoài không thích đồ quá ngọt, hơn nữa vừa mới lấy từ tủ lạnh ra, lạnh đến nỗi cậu không nhịn được mà nhíu mày.

Không ngon lắm.

Trần Hoài liếʍ môi, lại định uống ngụm thứ hai.

Đột nhiên, cậu nghe thấy giọng nói quen thuộc từ phía sau.

Trầm thấp và từ tính, âm sắc như cây đàn cello thượng hạng.

“Sốt ba mươi tám độ.” giọng nói bình tĩnh của người đàn ông lọt vào tai cậu: “mà vẫn còn uống nước đá.”

Trần Hoài giật mình, đồ trong tay suýt chút nữa không cầm vững, cậu đột ngột quay đầu lại, thấy Giang Đình Thời vừa rời đi không biết từ lúc nào đã quay trở lại.

“Tôi không bận tâm nếu cậu muốn tìm chết.”

Ánh mắt lạnh nhạt của Giang Đình Thời dừng trên người cậu, giọng điệu vẫn thản nhiên như không: “Chỉ là đừng chết ở Giang gia.”

“…”

Anh ấy làm sao biết mình sốt ba mươi tám độ?

Trần Hoài ngây người, nhưng khi nhận ra Giang Đình Thời lại đang quan tâm mình, chút nghi vấn này nhanh chóng bị cậu ném ra sau đầu.

Cậu cố kiềm chế sự vui mừng trong giọng nói, giấu lon nước ép nho ra sau lưng, cụp mắt xuống: “Xin lỗi, tôi chỉ hơi khát thôi.”

Giang Đình Thời không muốn nói nhảm với cậu, lạnh lùng nói: “Bên cạnh là nước ấm, tự lấy đi.”

Trần Hoài nhanh chóng đáp lời, nhìn thấy lon nước ép chỉ uống một ngụm bên cạnh, lại thấy có chút tiếc – rõ ràng là Giang Đình Thời thích uống, mình lại tự tiện lấy, đã lấy rồi lại tùy tiện lãng phí.

Thế là cậu không nhịn được nhỏ giọng nói một câu: “Lon nước ép mới uống có một ngụm, vứt đi thì phí quá…”

Cốc thủy tinh chứa đầy nước ấm, khi Trần Hoài cầm lên, đột nhiên nghe thấy người đàn ông phía sau khẽ cười một tiếng.

Rất nhẹ, nhẹ đến nỗi nếu không phải nghe thấy âm thanh, Trần Hoài còn tưởng đó là ảo giác của mình.

“Sao thế.” Giang Đình Thời nhìn cậu, khóe môi ẩn hiện nụ cười châm biếm rất nhỏ, vẻ mặt dường như mang theo sự thiếu kiên nhẫn rõ rệt: “Là muốn tôi uống giúp cậu sao?”

“Khụ khụ khụ –”

Trần Hoài vừa uống nước vào suýt chút nữa lại ho ra hết, cậu ho đến đỏ bừng cả mặt, rất lâu sau mới khó khăn nặn ra được một câu: “Không phải, không phải ạ.”

“Tôi chỉ muốn mang về phòng, đợi nước ấm hơn một chút rồi uống ạ.”

Ánh mắt dò xét của Giang Đình Thời dừng lại trên người cậu một thoáng, dường như không để tâm đến câu trả lời của cậu.

“Tùy cậu.”

---

Sau đêm hôm đó, cho đến khi tuần thi cuối kỳ kết thúc, Trần Hoài vẫn không gặp lại Giang Đình Thời lần nào nữa.

Trần Hoài không hiểu nhiều về chuyện của Giang gia, nhưng điều đó không ngăn cản cậu nhìn thấy những cái tên quen thuộc trên báo tài chính và tin tức truyền hình.

Trụ sở công nghiệp chính mà Giang Đình Thời phụ trách nằm ở thành phố bên cạnh, quãng đường đi lại giữa hai thành phố mất hơn ba tiếng đồng hồ. Tuy không xa, nhưng đối với một doanh nhân coi thời gian là vàng bạc, việc về nhà cũ hiển nhiên là lãng phí thời gian.

Vì vậy, Giang Đình Thời thường sống ở đó, chỉ trở về khi Giang Hằng có việc cần anh hoặc vào các dịp lễ lớn – nhưng thông tin này Trần Hoài cũng chỉ nghe lén được khi người làm nói chuyện phiếm.

Anh cảm thấy mình cũng xem như may mắn. Nghe nói trước đây Giang Đình Thời nửa năm mới về một lần, gần đây có lẽ vì có nhiều công việc cần bàn giao nên Giang Hằng thường xuyên gọi anh quay về, một tháng ít nhất cũng một hai lần, Trần Hoài cũng vì thế mà có cơ hội gặp anh nhiều lần hơn.