Giang Đình Thời không nói gì.
Trái tim Trần Hoài càng lúc càng chìm xuống, thậm chí vì cảm xúc dao động cực độ mà bên tai còn văng vẳng tiếng ù ù yếu ớt.
Môi người đàn ông khẽ động, nhưng Trần Hoài đã gần như không nghe rõ anh ta đang nói gì.
Đột nhiên, cậu thấy người đàn ông giơ tay lên, tháo chiếc đồng hồ bạc trên cổ tay xuống, đưa đến trước mặt mình.
“Lần sau sẽ bù cho cậu.” Trần Hoài nghe anh ta nói: “Cứ đeo chiếc này trước đã.”
“…”
Một tiếng “ầm” trong đầu, cảm xúc vui sướиɠ hoàn toàn khác với ban nãy đột ngột xộc vào đại não, Trần Hoài bỗng có cảm giác như thoát chết.
Thấy Trần Hoài không lập tức đưa tay ra nhận, Giang Đình Thời như thể cạn kiên nhẫn, tùy tiện ném chiếc đồng hồ lên bàn đối diện cậu, rồi quay người đi mất.
Anh thấy Giang Tầm Dịch bật dậy khỏi sofa, tức giận hét lên: “Anh!”
“Sao anh có thể đưa cái đồng hồ đó cho hắn ta chứ, hắn ta chỉ là người ngoài, sao xứng đeo chiếc đồng hồ tốt như vậy! Chẳng lẽ anh coi hắn ta như người em trai thứ hai của mình thật sao!”
... Phải biết rằng, chiếc đồng hồ của anh trai còn đắt gấp mấy lần chiếc của cậu ta, sao có thể tùy tiện đưa cho Trần Hoài như vậy?
Giang Đình Thời khó chịu xoa xoa giữa hai lông mày, không nói gì, chỉ lạnh lùng ngước mắt lên, tặng cho Giang Tầm Dịch một ánh mắt cảnh cáo.
Giang Tầm Dịch lập tức xìu xuống, biết Giang Đình Thời lúc này đã không còn nhiều kiên nhẫn, liền thức thời im bặt.
Có lẽ là Giang Đình Thời vừa nể mặt Giang Hằng, nên Giang Hằng cũng nguôi giận phần nào, vở kịch gây rối này cuối cùng cũng kết thúc.
Khi mọi người đã tản đi hết, Trần Hoài cuối cùng mới dám cầm chiếc đồng hồ trước mặt, ngắm nghía rất lâu, rồi mới cẩn thận cất vào túi.
“Cảm ơn.”
Trần Hoài khẽ khàng, nói nốt câu còn dang dở.
“Anh hai.”
---
Gần cuối thu, nhiệt độ ngày càng giảm, Trần Hoài vốn sợ lạnh, nhưng gần đây hội học sinh có quá nhiều việc, quán cà phê nơi cậu làm thêm cũng không thể xin nghỉ, cậu bận tối mắt tối mũi, đến khi khó khăn lắm mới được nghỉ ngơi, cậu mới phát hiện cơn cảm lạnh nhẹ ban đầu đã chuyển thành cảm nặng.
Lúc này, Trần Hoài đang nằm trên giường ký túc xá, mệt đến nỗi ngay cả một ngón tay cũng không nhấc lên nổi, đầu óc mơ mơ màng màng, gần như không nghe thấy bạn cùng phòng nói gì.
“Trần Hoài.” một nam sinh trong ký túc xá có mối quan hệ khá tốt với cậu đứng trước giường, có chút lo lắng: “Cậu sao rồi? Tớ có thuốc cảm ở đây, cậu uống một chút không?”
Trần Hoài nghiêng đầu, cố nặn ra một nụ cười, giọng khản đặc: “Không sao, tớ vừa uống thuốc rồi.”
Chu Mặc đưa tay kéo chăn đắp kín cho cậu: “Vậy cậu cứ ở ký túc xá nghỉ ngơi cho khỏe nhé, ba đứa tụi tớ chiều nay đều có tiết, không có ở ký túc xá, cậu có thể yên tĩnh ngủ một giấc.”
“Ừm.” Trần Hoài nhắm mắt lại, hàng mi khẽ rung: “Cảm ơn cậu.”
Chu Mặc xua tay: “Ôi dào, bạn bè thân thiết thế này còn khách sáo gì – À mà này, tối nay cậu có về nhà không?”
Trong ấn tượng của cậu ta, Trần Hoài vì nhà ở địa phương nên rất ít khi ngủ lại ký túc xá, chỉ vài lần hiếm hoi vì quá muộn không về kịp, ở lại ký túc xá thì còn bị mẹ gọi điện thoại hỏi tới tấp, có vẻ không vui lắm.
Tuy nhiên Chu Mặc chỉ nghĩ là mẹ Trần Hoài lo lắng cho cậu, chứ không nghĩ nhiều, dù sao thì những bậc phụ huynh như vậy hiện tại cũng không ít.