......Hôm nay anh ấy đã thay khuyên tai.
Vẫn là một chiếc rất nhỏ, không quá nổi bật, phát ra ánh sáng lạnh lẽo nhỏ bé dưới ánh đèn chùm chói mắt.
Giang Đình Thời ngồi xuống một chỗ rất xa cậu.
Trần Hoài ngồi trong góc tối, còn ánh sáng thì không chút keo kiệt mà rọi thẳng lên người Giang Đình Thời, khiến người ta không thể rời mắt.
Đẹp quá.
Thích quá.
Trần Hoài gần như không còn nghe thấy đối diện đang nói gì nữa, trong mắt cậu, ngoài Giang Đình Thời ra, không thấy bất cứ điều gì khác.
......Cho đến khi cậu thấy khuôn mặt nghiêng của Giang Đình Thời đột nhiên quay về phía cậu, nhìn về vị trí của cậu.
Đôi mắt đen láy và sâu thẳm của người đàn ông lạnh lùng nhìn về phía cậu, Trần Hoài cứ thế không phòng bị mà lọt vào tầm mắt của anh.
Bên tai vang lên tiếng Giang Tầm Dịch: “Tại sao lại đưa cho cậu ta? Chiếc đồng hồ này cũng là tôi nhờ anh mãi mới mua được, cậu ta lại chẳng nói gì, tại sao anh phải đưa cho cậu ta?”
Giang Hằng giận dữ quát: “Trần Hoài dù sao cũng là một nửa em trai con, chỉ mua cho một người, nói ra ngoài người ta lại tưởng nhà họ Giang chúng ta phá sản!”
“Cậu ta chẳng qua chỉ là ở nhờ nhà chúng ta thôi, cũng xứng làm em trai của anh tôi sao, ba, ba có hơi quá thiên vị rồi đó, người phụ nữ kia đã rót thứ thuốc mê gì cho ba vậy!”
“Không cần đưa cho cậu ta đâu.” Tống Thanh Niệm đứng ra làm người hòa giải: “Chiếc đồng hồ đắt tiền như vậy, Trần Hoài mới vào đại học, đưa cho cậu ta cũng là lãng phí.”
Trần Hoài lúc này mới hoàn hồn, phát hiện ánh mắt mọi người đều như có như không đổ dồn vào cậu.
Hóa ra, nhân vật chính của cuộc tranh cãi này, không biết từ lúc nào đã biến thành cậu.
Giang Tầm Dịch tức đến đỏ bừng cả mặt, lúc đó cậu ta đã tốn bao nhiêu công sức mới khiến Giang Đình Thời đồng ý mua cho mình chiếc đồng hồ mà cậu ta tìm hỏi khắp nơi nửa ngày trời cũng không mua được, bây giờ ba cậu ta lại nói nhẹ bẫng một câu rằng hai đứa em trai nên được đối xử như nhau, liền bảo Giang Đình Thời cũng mua cho Trần Hoài một chiếc y hệt mình, dựa vào cái gì chứ?
Cậu ta cầu khẩn nhìn sang người anh cả vẫn luôn im lặng ở bên cạnh, Giang Tầm Dịch biết, tuy Giang Đình Thời bình thường lạnh lùng và vô tình, nhưng đối với người em ruột duy nhất như mình thì vẫn rất chiều chuộng, sẽ không để Trần Hoài giẫm lên đầu mình.
Giang Tầm Dịch kéo kéo tay áo anh, nũng nịu nói: “Anh ơi...”
Giang Đình Thời không nặng không nhẹ đoạt lại ống tay áo bị cậu ta kéo, đột nhiên đứng dậy, đi về phía Trần Hoài.
Giang Tầm Dịch phía sau đắc ý cười rộ lên, biết Giang Đình Thời đang muốn ra mặt giúp mình.
Trần Hoài đột nhiên cảm thấy một bóng tối bao trùm, hoàn toàn che khuất ánh đèn trên đầu.
Giang Đình Thời đứng trước mặt cậu, cúi đầu từ trên cao nhìn xuống cậu với góc độ nhìn bao quát.
Trần Hoài cũng vì thế mà nhìn rõ sự thiếu kiên nhẫn đậm đặc trong mắt người đàn ông.
Rõ ràng là đang vui vẻ tặng quà cho em trai mình, nhưng lại bị một người ngoài chen ngang, ép buộc mình cũng phải tặng một phần cho cậu ta, nếu là Trần Hoài, chắc cũng sẽ không vui vẻ gì.
Trần Hoài cụp mắt xuống, giả vờ không thấy sự chán ghét của anh, nhưng hai tay lại cuộn tròn vào nhau, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, truyền đến cảm giác đau nhói rõ rệt.
Cậu khẽ nói: “Không cần đâu, Đại ca, anh không cần bận tâm đến em, em có rồi...”