Chương 1

Lạnh.

Cái lạnh thấu xương.

Trang viên phong cách Baroque, mang đậm hơi thở kiến trúc tôn giáo cùng sự tương phản mạnh mẽ của màu sắc. Dưới ánh sáng mờ ảo dần của đêm, những cột tường dường như biến đổi không ngừng.

Chiếc đồng hồ treo tường phát ra tiếng gõ trầm đυ.c, vang vọng khắp hành lang tĩnh mịch.

Thiếu niên co ro ở góc giường, nắm chặt chăn trong tay, chỉ muốn bọc kín mít toàn thân.

Cậu nhắm mắt, trán lấm tấm mồ hôi lạnh, miệng khẽ rêи ɾỉ vài tiếng đau đớn.

Giấc mơ kéo dài quá lâu, cậu đã không còn phân biệt được rốt cuộc đây là mơ hay là thực.

Toàn thân dường như bị ai đó ôm từ phía sau. Lực không mạnh, nhưng Trần Hoài lại cảm nhận được một cảm giác ngột ngạt thấu tận xương tủy.

Hơi thở lạnh lẽo âm u chậm rãi, len lỏi không chừa một kẽ hở nào. Trần Hoài cảm thấy từng lỗ chân lông đều bị hơi thở khó chịu này xâm nhập, không ngừng thăm dò sâu vào bên trong.

Toàn thân cậu không ngừng run rẩy, trong đầu không ngừng gào thét một từ duy nhất:

Chạy! Mau chạy đi!

Nhưng cơ thể vẫn bất động. Trong bóng tối, các giác quan bị phóng đại tột độ. Trần Hoài cảm nhận rõ ràng người đó đang ngày càng hung hăng áp sát cậu.

Cả người cậu đã hoàn toàn chìm vào vòng ôm lạnh lẽo như băng.

Ngón tay không chút hơi ấm, chậm rãi vuốt ve dọc sống lưng cậu, cuối cùng chạm lên mặt cậu.

Nỗi sợ hãi tột độ gần như bóp nghẹt cậu. Trần Hoài muốn kêu cứu, nhưng cơ thể như bị đóng băng, đến cả sức để nhấc ngón tay cũng đã tan biến hết.

Đầu ngón tay khẽ chạm vào má cậu, như trêu chọc, càng giống như đùa cợt, gần như mỗi vùng da bị chạm qua đều khiến lông tơ dựng đứng không kiểm soát.

Giây tiếp theo, Trần Hoài đột nhiên cảm thấy bàn tay rộng lớn kia đặt lên cổ mình.

Ngón tay chậm rãi siết lại, như thể bị một con rắn độc quấn quanh. Trần Hoài có thể cảm nhận được lượng oxy trong cơ thể mình ngày càng cạn kiệt.

"Trần Hoài."

Giọng nói trầm thấp và âm u vang lên, gần đến mức như dán vào tai cậu. Trần Hoài dường như còn cảm nhận được hơi lạnh thấu xương từ người đó.

"Nhìn thấy em rồi."

...

Khi mở mắt trở lại, trời đã hửng sáng.

Trần Hoài đã liên tục gặp ác mộng như vậy suốt một tuần. Cậu cứ nghĩ mình đã có chút khả năng chịu đựng, sẽ không đến mức mỗi lần tỉnh dậy lại rã rời toàn thân, mồ hôi lạnh đầm đìa.

Nhưng giấc mơ đêm qua dường như khác với những giấc mơ trước đây của cậu.

Gần hơn rồi.

Cái thứ đáng sợ không tên, khiến cậu kinh hoàng, dường như đã đến gần Trần Hoài hơn.

Ban đầu chỉ đứng bên giường cậu, rồi dần dần ngồi ở đầu giường, thỉnh thoảng sẽ vươn tay chạm vào cậu.

Còn đêm qua, gần như áp sát vào cậu, gọi tên cậu bằng giọng nói âm u đáng sợ ngay bên tai.

Mỗi lần giật mình tỉnh dậy từ những giấc mơ như vậy, Trần Hoài luôn phải ngồi dậy trấn tĩnh một lúc lâu, sau đó mới chậm rãi bước xuống giường.

Chiếc áo phông mỏng đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, Trần Hoài vội vàng cởi bỏ áo ngoài. Ngay trước khi bước vào phòng tắm, cậu nghe thấy điện thoại trên bàn phát ra tiếng kêu chói tai.