Chia tay là chia tay thôi, trước đây Vạn Hạ Trình đã nói là hai người không hợp, mà không hợp thì còn cần lý do gì nữa? Giống như đổi một đôi giày không phù hợp, đâu cần nói vì sao không hợp?
Điều hắn không ngờ là dù xa nhau ngần ấy thời gian, Bùi Tiểu Thập vẫn canh cánh chuyện đó trong lòng. Rõ ràng năm đó hai người đã nói xong toàn bộ.
Men say đã vơi đi phần nào, Vạn Hạ Trình xoay người nằm nghiêng, đưa tay xoa mặt. Hiện giờ, cảm giác mệt mỏi xâm chiếm từ thể xác lẫn tinh thần.
Vạn Hạ Trình nhắm mắt được bao lâu, Bùi Tiểu Thập ở bên cạnh cũng lặng lẽ khóc suốt bấy lâu. Khoảng 10 phút sau, hắn ngồi dậy, bật đèn ngủ đầu giường rồi lấy một chiếc áo thun trong tủ quần áo, kéo Bùi Tiểu Thập từ trên giường dậy và choàng nó lên đầu cậu.
Cậu đang mặc áo thun của Vạn Hạ Trình ngồi trên mép giường, đôi chân trần buông thõng. Thiếu niên đã khóc đến mức toàn thân run rẩy, thở hổn hển không đều. Vạn Hạ Trình sợ cậu bị ngộ độc kiềm*, bèn rút một tờ giấy đặt lên mũi: "Đừng khóc nữa, nín thở vài giây đã."
(Chú thích: Chứng ngộ độc kiềm xảy ra khi chứng khó thở tăng nhanh, tím tái da, ngạt, chỉ định phẫu thuật cắt khí quản.)
Dù đang rối loạn, Bùi Tiểu Thập vẫn ngoan ngoãn làm theo, cơ thể còn run, nhưng hô hấp đã bình ổn hơn.
Khóc được cũng tốt, im lặng quá mức mới khiến người khác lo lắng. Bởi Bùi Tiểu Thập vốn không biết cách che giấu cảm xúc của mình.
Vạn Hạ Trình bỏ tờ giấy ra, nửa ngồi trước mặt cậu, nhìn thẳng vào mắt đối phương:
"Thứ nhất, chia tay là chuyện bình thường. Đôi khi chỉ do thấy không phù hợp, không có ai bỏ ai cả; Thứ hai, có nhiều lý do khách quan dẫn đến chia tay, em đừng đổ lỗi cho bản thân, càng không nên tự hành hạ mình; Thứ ba..."
Trên đời không thiếu đàn ông tốt. Với điều kiện của em, dư sức tìm được người hoàn hảo hơn nữa.
Bùi Tiểu Thập lau nước mắt, chăm chú nghe: "Thứ ba là gì?"
"Thứ ba... vừa nãy không nên quát em, tôi xin lỗi."
Bùi Tiểu Thập luôn đau đáu lý do chia tay, trong khi năm đó Vạn Hạ Trình đã giải thích rất rõ.
Bùi Tiểu Thập lại bắt đầu gãi, ngón tay lần trên lớp vải mỏng của chiếc áo, hết cào đến cổ tay rồi lại xuống đùi, những vết thương cũ đôi khi ngứa ngáy.
"Mấy vết này..." Vạn Hạ Trình ngừng lại một chút, "Em đã đi gặp bác sĩ chưa?"
Nghe hắn hỏi, Bùi Tiểu Thập mới ý thức được mình đang làm gì. Cậu vội dừng lại, giấu cả hai tay ra sau lưng, giả bộ đang chống xuống giường song thực chất là để che đi. "Chỉ là vài vết thương nhỏ thôi anh..."
"Bình thường lúc nào cũng mặc áo dài tay à?"
"Thỉnh thoảng em sẽ dùng kem che khuyết điểm."
"Bắt đầu từ khi nào?"
Bùi Tiểu Thập lưỡng lự, rồi quyết định không nói thật: "Không nhớ rõ."
"Tình trạng này kéo dài bao lâu rồi?"
"Không nhớ thật mà, chuyện lâu rồi. Giờ em ổn lắm."
Cố chấp đến nỗi, như thể người vừa khóc sắp ngất không phải là mình.
"Vì tôi à?" Vạn Hạ Trình nhìn vào mắt cậu, lặp lại câu hỏi ấy.
"Tại em không biết xử lý tâm trạng của mình." Giọng Bùi Tiểu Thập đã khàn đi nhiều vì khóc, nhưng vẫn rõ ràng. "Bác sĩ nói em bị bệnh, còn kê đơn... Nhưng giờ em khỏi rồi, không cần uống thuốc nữa."
"Không xử lý được tâm trạng gì? Tâm trạng sau khi chia tay à?" Vạn Hạ Trình không nói nhiều, đi thẳng vào vấn đề chính.
Nếu hắn muốn, chỉ cần quan sát phản ứng của Bùi Tiểu Thập là có thể hiểu được mọi chuyện.
Vừa rồi giúp cậu mặc áo, chỉ nhìn thoáng cánh tay gầy gò giơ lên một chút, từng đường sẹo trên đó đã khắc sâu vào lòng Vạn Hạ Trình.
Nếu nhận rằng, chuyện chia tay năm xưa là lỗi của tôi, liệu em có thấy nhẹ nhõm hơn chút nào không?Đã nhiều năm Vạn Hạ Trình không nghĩ về điều này. Nhưng sự thật chứng minh, chỉ cần hắn nhìn lại hoặc nhớ tới nó, cảm giác nặng nề lại trỗi dậy, khó mà tránh khỏi.
Dẫu vậy, với đoạn tình này, nếu việc phụ lòng là điều không thể tránh khỏi, chí ít bản thân đã cố gắng hết sức để giảm bớt tổn thương xuống mức tối thiểu.
Vạn Hạ Trình ngừng nghĩ thêm, nói với cậu: "Đêm nay ngủ lại đây trước, có gì mai mình nói tiếp, được không em?"
Mặc dù là câu hỏi nhưng người nghe không cần trả lời, như thể người hỏi chỉ đang dùng một cách nói uyển chuyển hơn để thông báo.
Vạn Hạ Trình không nói thẳng là không cho Bùi Tiểu Thập ngủ trên giường của hắn, nhưng xem như đã ngầm đồng ý.
Hắn trở lại giường, tắt đèn rồi nằm xuống. Không lâu sau, tiếng thở đều đều vang lên, có vẻ người nọ đã ngủ.
Bùi Tiểu Thập vẫn ngồi ở đầu giường, tiếp tục ngẩn người, mải mê phát ngốc trong bóng tối.
Một lát sau, cậu dò dẫm đi đến đầu giường phía Vạn Hạ Trình, ngồi xổm xuống cầm lấy chiếc điện thoại đang sạc ở đó của hắn, nhập mật khẩu 0325.
Lần này, màn hình báo sai mật khẩu.
Còn bốn lần thử.
Bùi Tiểu Thập không can tâm, thử lại dãy số 0325, nhưng vẫn không đúng.
Cậu không có ý xem trộm điện thoại của hắn, tất cả chỉ là tò mò đơn thuần.
Thiếu niên chọn một mã khác: 0202, ngày 2/2, sinh nhật của Vạn Hạ Trình.
Vẫn sai, chỉ còn hai lần.
Cậu thử tiếp năm sinh của Vạn Hạ Trình, nhưng cũng thất bại, giờ chỉ còn cơ hội cuối cùng.
Đúng lúc này, bên cạnh vang lên tiếng nói: "2580."
Tay Bùi Tiểu Thập run lên, suýt chút nữa đánh rơi điện thoại.
"Password đã đổi thành 2580, chẳng có ý nghĩa đặc biệt gì đâu, dễ bấm thôi."
"Anh... anh chưa ngủ ạ?" Bùi Tiểu Thập nào dám thử tiếp, vội đặt điện thoại vào chỗ cũ. "Em... em..."
Vạn Hạ Trình im lặng, không nói thêm gì.
Bùi Tiểu Thập biết, mình luôn là người tự phức tạp hóa mọi thứ. Những chuyện này vốn chẳng ảnh hưởng mấy đến Vạn Hạ Trình, bởi hắn sẽ không tốn thời gian vào những việc như vậy.
Nhưng chẳng phải anh ấy cũng đổi mật khẩu sao?
Cậu nghĩ, có phải điều đó chứng tỏ ít nhất Vạn Hạ Trình vẫn còn để tâm chút gì không?
"Ngủ đi, sáng mai tôi đưa em về." Cuối cùng, Vạn Hạ Trình nói thêm một câu.
Mấy tháng nay Bùi Tiểu Thập quay phim chỗ nào tại Thâm Quyến? Vẫn đang ở khách sạn sao?
Vạn Hạ Trình không hỏi, vì khi trời còn chưa sáng, Bùi Tiểu Thập đã tự mình rời đi.