Vào 8 giờ tối, khi Vạn Hạ Trình trở về từ Vân Thành sau chuyến thăm Hứa Thục Anh, hắn gặp Bùi Tiểu Thập dưới chung cư.
Đúng như những gì Khương Khải từng miêu tả - Làn da trắng ngần, dáng người mảnh khảnh, nổi bật như một ngôi sao, rất dễ thu hút sự chú ý của người đi đường. Lần này, trên gương mặt xinh đẹp của diễn viên họ Bùi nhiều thêm một cặp kính râm. Nhưng chỉ vậy thì không làm khó được Vạn Hạ Trình.
Bùi Tiểu Thập có vẻ thất thần, mặc một bộ đồ thể thao như quần áo ở nhà, khoá kéo đến tận cằm. Tay buông thõng, ngồi trên ghế dài dưới đèn đường. Ánh mắt sau kính râm lơ đãng nhìn vào vô định, nhưng chắc chắn không hướng về Vạn Hạ Trình.
Đôi lúc, hắn không hiểu được suy nghĩ của Bùi Tiểu Thập. Dù chính hắn là người đã nhắc cậu nên đeo kính râm, nhưng đeo vào giữa đêm thế này, cộng với kiểu quần áo kia, thực ra càng thu hút sự chú ý hơn.
Đợi Vạn Hạ Trình bước tới trước mặt, Bùi Tiểu Thập mới ngẩng đầu lên, dường như vừa nhận ra sự có mặt của hắn.
Khi thấy người nọ, Bùi Tiểu Thập ngạc nhiên tháo kính xuống, lắp bắp hỏi: "Anh... sao anh lại ở đây?"
"Vì tôi sống ở đây." Vạn Hạ Trình trả lời, "Tôi từng dẫn em đến một lần, quên rồi à?"
Giọng điệu thật nhẹ nhàng, nhưng vẫn khiến Bùi Tiểu Thập đỏ mặt.
"Em... em không có ý đó." Bùi Tiểu Thập cào nhẹ móng tay lên ghế. "Chẳng phải anh thường đi thẳng vào gara ạ?"
Vạn Hạ Trình cúi xuống, cầm tay Bùi Tiểu Thập lên xem. Không rõ là do bị cắt quá ngắn hay thường xuyên làm thế này, móng tay đã bị mài phẳng lì, dường như sắp ăn sâu vào phần thịt.
"Tôi không được xuống khu này à?" Vạn Hạ Trình buông tay cậu ra, "Đừng cào, ngắn nữa sẽ vào đến da đấy."
Bùi Tiểu Thập rụt tay về, khi đặt tay xuống lại vô thức định cào mặt gỗ tiếp. Nhưng nhớ lời Vạn Hạ Trình vừa nói, cậu đành cuộn tròn, bảo vệ móng trong lòng bàn tay.
Vài năm trước, lúc bệnh tình nghiêm trọng nhất, cậu từng dùng nỗi đau để phân tán sự chú ý. Về sau, dù đã học được cách kiểm soát thói quen đó, nó vẫn để lại tật xấu cào cấu đồ vật, nhiều lần còn làm tới nỗi đầu ngón tay be bét máu.
Vạn Hạ Trình hỏi: "Quay phim thế nào rồi?"
Bùi Tiểu Thập nhìn đi chỗ khác, đáp: "Cũng tạm ổn."
Vạn Hạ Trình hỏi tiếp: "Đến đây tìm tôi à?"
Bùi Tiểu Thập không trả lời, chỉ bày ra bộ dạng mím môi vô tội – Cậu bẩm sinh đã có gương mặt thế này, chính là thứ khiến Vạn Hạ Trình năm xưa khi nói chia tay từng tự vấn liệu quyết định của hắn là sai hay đúng.
Vạn Hạ Trình nói: "Không muốn nói cũng được. Nhưng nếu em im lặng, tôi sẽ cho rằng em có việc riêng, nên bây giờ tôi sẽ lên tầng"
Bấy giờ, Bùi Tiểu Thập mới lên tiếng: "Em đến tìm anh."
"Tìm tôi làm gì?"
Bùi Tiểu Thập ngập ngừng nói: "Đoàn làm phim cho nghỉ ba ngày nhân dịp Tết Dương lịch, em không quen ai khác ở Thâm Quyến..."
"Nên ngồi dưới này đợi tôi nãy giờ?" Vạn Hạ Trình hỏi. "Sao không gọi điện hoặc nhắn WeChat?"
"Vừa định gửi thì anh đã xuất hiện rồi."
"Tôi đang rất díu, về rồi sẽ đi ngủ ngay. Nếu em không ngại chán, có thể lên nhà ngồi một lát."
Vạn Hạ Trình thật sự đã sức cùng lực kiệt, nếu người trước mặt không phải Bùi Tiểu Thập, hắn đã chẳng buồn nói nhiều như vậy.
Đôi mắt u ám của thiếu niên chợt bừng sáng: "Không chán, không chán đâu! Em ngồi một lát rồi đi ngay, không làm phiền anh ngủ."
===
Lên trên nhà, Vạn Hạ Trình rót cho Bùi Tiểu Thập một cốc sữa tươi từ tủ lạnh. Cậu nhận lấy, ngồi nghiêm chỉnh trên sa lông, hoàn toàn hiện thực hóa cụm từ "ngồi một lát".
Vạn Hạ Trình vào phòng ngủ rửa mặt, khi trở ra đã thấy ly sữa trống trơn đặt trên bàn trà. Nhưng vị khách không mời nào đó, nửa người dưới vẫn ngồi ngay ngắn như trước, còn nửa thân trên đã ngả hẳn xuống ghế, thϊếp đi với một tư thế kỳ quặc.
Uống rượu thì say, uống sữa lại ngủ, Vạn Hạ Trình nhìn Bùi Tiểu Thập, không khỏi liên tưởng đến một con lười.
Hắn cẩn thận nâng hai chân cậu lên sofa, rồi phủ thêm một tấm chăn mỏng.
Suốt quá trình, Bùi Tiểu Thập không hề tỉnh giấc.
Sau đó, Vạn Hạ Trình quay lại phòng, nhưng chưa đặt lưng được bao lâu thì bị vô số cuộc gọi của Vương tổng, một đối tác lớn của công ty dựng dậy. Thấy không thể từ chối được, hắn đành thay đồ rồi ra ngoài. Trước khi đi, người đàn ông thoáng nhìn thiếu niên đang ngủ ngoan trên sofa, quyết định không đánh thức cậu, chỉ để sáng một chiếc đèn ở cửa ra vào.
Đêm nay Vạn Hạ Trình uống nhiều hơn bình thường. Rạng sáng 2 giờ, chủ tịch Vạn Trình Technology mới về đến nhà, hoàn toàn quên khuấy mất người yêu cũ vẫn đang ở phòng khách.
Mãi đến khi Bùi Tiểu Thập bò lên giường, hắn mới nhận ra cậu vẫn chưa đi.
Vạn Hạ Trình với tay, kéo cậu xuống khỏi người mình. Trong bóng tối, chỉ có chút ánh sáng yếu ớt ngoài cửa sổ hắt vào, hắn thấy Bùi Tiểu Thập đã cởi hết quần áo từ lúc nào, chỉ sót lại mỗi chiếc qυầи ɭóŧ.
Cơn giận âm ỉ bùng lên từ tận đáy lòng. Vạn Hạ Trình cúi người, giữ chặt đôi vai gầy guộc, ấn đối phương xuống gối: "Có phải muốn tôi bật đèn để nhìn rõ hơn không?"
Cậu gầy quá. Chỉ cần ấn nhẹ, lòng bàn tay lập tức làm vùng da tiếp xúc đỏ ửng. Khi nắm lấy bờ vai mảnh khảnh, đầu ngón tay như có thể chạm vào từng khớp xương tinh tế, mềm mại.
"Thật... thật xin lỗi..." Bùi Tiểu Thập nằm ngửa, đầu lún vào giữa gối. Hai mắt cậu đỏ hoe, rối rít xin lỗi. Thiếu niên giải thích rằng quần áo bẩn nên mới cởi ra, không muốn mang đồ dơ lên giường.
Bùi Tiểu Thập không giả vờ, hắn hiểu rõ cậu có thói quen không mặc quần áo đã ra ngoài lên giường, cho nên ngày đó cũng phải giúp cậu thay đồ.
Lúc này, giọng Bùi Tiểu Thập đã hơi nghẹn ngào: "Xin... xin anh, đừng bật đèn."
Bởi vì cậu thật xấu xí, thân thể này cũng vậy.
Vạn Hạ Trình vẫn còn biêng biêng, lười giả vờ không hiểu tâm tư của thiếu niên. Người hắn nồng nặc mùi rượu, nghiến răng nói từng chữ: "Có phải thiếu đàn ông thì em sống không nổi phải không? Em nghĩ tôi sẽ vui vẻ với cái bộ dạng này của em à?"
Tôi là gì mà khiến em nhớ mãi không quên như vậy?Bỗng, Bùi Tiểu Thập giơ tay che mắt: "Tại sao anh lại muốn chia tay, tại sao không cần em nữa..."
Bùi Tiểu Thập vừa nói xong đã hối hận ngay lập tức. Cậu thấy bản thân thật ngu ngốc.