Chương 30

Năm ấy, Bùi Tiểu Thập vẫn quen dùng QQ hơn WeChat.

Thật ra, cả hai vốn dĩ không cùng một thế giới, chỉ là bèo nước gặp nhau, liệu có cần thiết phải thế này không? Vạn Hạ Trình không hình dung được bọn họ sẽ gặp lại trong tình huống nào.

Dù vậy, hắn vẫn lịch sự thêm QQ của Bùi Tiểu Thập. Nick của cậu là "Đại ma vương Bùi Tiểu Thập", ảnh đại diện là một con mèo.

Thêm xong QQ, Vạn Hạ Trình mở cửa, tay đã đặt trên tay nắm, ngụ ý muốn vào nhà. Thấy vậy, Bùi Tiểu Thập đành phải rời đi.

Chuyện giữa Vạn Hạ Trình và Bùi Tiểu Thập đáng lẽ sẽ kết thúc tại đây, nếu không vì cầu thang quá dốc, và Bùi Tiểu Thập lại không mấy khéo léo trong việc điều khiển cơ thể.

Mới đặt trái cây xuống ở huyền quan, Vạn Hạ Trình đã nghe thấy tiếng "Ui da!" từ dưới vọng lên, đúng chất của Bùi Tiểu Thập.

Không phải ngã lăn lông lốc thảm hại như trong phim, cậu chỉ bước hụt khiến chân bị trẹo. Dù không quá nghiêm trọng, nhưng Bùi Tiểu Thâp với cái chân đau đó không thể đi tiếp được.

Vạn Hạ Trình nghe thấy tiếng động thì chạy xuống kiểm tra, thấy Bùi Tiểu Thập ngồi bệt ở chiếu nghỉ giữa hai tầng ôm mắt cá chân, vẻ mặt nhăn nhó, đau tới gập cả người.

Bà nội nghe bảo bạn của hắn bị trẹo chân thì nhất quyết bắt hắn đưa Bùi Tiểu Thập tới một phòng khám xương khớp nổi tiếng cách nhà 5km để chữa trị. Đêm đó, Vạn Hạ Trình đành tạm gác công việc lại, mượn xe điện của chú Lưu để chở cậu đến đó.

Bôi thuốc xong, trời đã gần 10 giờ tối. Quãng đường từ phố ăn vặt đến phòng khám khoảng 20 phút, nhưng khi về thì mất gần 1 tiếng — bởi vì xe bị hết điện giữa chừng.

Vạn Hạ Trình phải xuống đẩy xe. Còn Bùi Tiểu Thập với chiếc chân được quấn băng như một cái bánh bao không thể đi nổi, đành ngồi yên một chỗ để Vạn Hạ Trình đẩy về. Cậu xỏ đôi dép mượn được của Vạn Hạ Trình đến phòng khám, size lớn hơn vài cỡ nên cứ đi một đoạn lại bị tuột.

May mà không gãy xương, bác sĩ nói chỉ cần bớt sưng là ổn.

Hai tay Bùi Tiểu Thập bám chặt thanh vịn bên cạnh, còn chân kẹp chặt thân xe như sợ ngã. Cậu thấy áy náy, cúi đầu lí nhí nói:

"Anh... anh cho em xuống." Thiếu niên ấp úng, "Có thêm em mệt lắm. Anh về trước đi, em ở đây đợi tài xế."

Lúc này, trời đã khuya. An ninh ở khu vực giáp ranh giữa nội thành và ngoại thành không tốt lắm. Vạn Hạ Trình thấy hắn không gấp đến mức để một người bị thương ngồi lại một mình giữa đường. Hắn đáp không cần, tiếp tục đẩy xe về.

Bùi Tiểu Thập ngồi trên xe, mặt đỏ bừng: "Hôm nay đến để cảm ơn anh, không ngờ lại phiền anh thêm lần nữa."

"Hôm nay đến cảm ơn cho lần trước, vậy có phải tuần sau lại muốn đến cho lần này không?"

Bùi Tiểu Thập ngẩng đầu nhìn hắn, tròn mắt ngạc nhiên như thể bị trúng tim đen. Vì lời thoại soạn trước đã bị hắn cướp mất, cậu chỉ biết phản ứng lại bằng biểu cảm.

Vạn Hạ Trình tiếp lời: "Tôi không phải người tốt gì đâu, giúp cậu chỉ là tiện tay. Một lần xuống đây chắc mất nhiều thời gian lắm phải không? Nếu bất tiện thì không cần chạy tới chạy lui như vậy."

Lời nói nhẹ nhàng, nhưng ẩn ý từ chối rất rõ ràng. Bùi Tiểu Thập không phải không hiểu, nhưng vẫn mím môi, cố chấp đáp: "Không bất tiện."

Được tài xế đưa đón 24/7, đúng là một cậu ấm thứ thiệt. Vạn Hạ Trình cười nhạt, xem như chưa nói gì.

Bấy giờ, Bùi Tiểu Thập lại lên tiếng: "Còn một việc nữa... Em có thể nhờ anh được không?"

Có lẽ Bùi Tiểu Thập chưa từng nghe qua câu "Giúp được một lần ắt sẽ có lần hai", nhưng thiếu niên vẫn đặt một ngôi sao hy vọng khi đưa ra thỉnh cầu, mà Vạn Hạ Trình cũng không từ chối thật.

Đề thi cuối kỳ môn diễn xuất sắp tới là nhập vai nghề nghiệp, yêu cầu sinh viên phải quan sát kỹ một nhóm người hoặc một nghề cụ thể và diễn lại vai đó.

Bùi Tiểu Thập có vẻ hơi ngại, ấp úng nói: "Về nghề nghiệp... em muốn trải nghiệm công việc hiện tại của anh..."

Vạn Hạ Trình hỏi: "Cậu định làm thêm ở cửa hàng kim khí à?"

Hồi nhỏ thường được mẹ dẫn đến cửa hàng gia dụng gần nhà nên Bùi Tiểu Thập luôn có cảm tình tự nhiên với các tiệm kim khí. Cậu thấy như được trở về phương Bắc, trở về bên mẹ. Có lẽ vì vậy, chỗ làm của Vạn Hạ Trình khá thuận mắt với Bùi Tiểu Thập.

Mà công nhận, anh nhân viên cũng "thuận mắt" chẳng kém.

Bùi Tiểu Thập lén nhìn người nọ, nhận ra đối phương cũng đang nhìn mình. Cậu giật mình, vội quay mặt đi, nhanh tới mức suýt vặn cả cổ.

Vạn Hạ Trình nói: "Muốn làm thêm cũng được, nhưng nói chuyện với chú Lưu đã."

Bùi Tiểu Thập mím môi, làm bộ đáng yêu: "Em đi cửa sau được hông?"

"Cửa sau với ai?" Vạn Hạ Trình hỏi lại. "Tôi à?"

"Chắc nhờ anh nói giúp với chú chủ Lưu trước, nha anh?"

Ai cũng gọi là chú Lưu, ông chủ Lưu, hoặc Lưu lão bản, nhưng gọi "chú chủ Lưu" thì đúng chỉ có mình Bùi Tiểu Thập.

Vạn Hạ Trình tiếp lời: "Cậu định làm bao lâu?"

Bùi Tiểu Thập đáp: "Chỉ chủ nhật ngày mai thôi được không?"

Cuối cùng, Vạn Hạ Trình không giúp cậu giải quyết việc này, chỉ cho phép Bùi Tiểu Thập đến tiệm quan sát.

Đứng xem thì được, nhưng trải nghiệm thì không cần. Công việc ở cửa hàng khá phức tạp, không thể nắm hết các loại linh kiện chỉ trong một ngày, với lại hắn cũng không muốn gây phiền phức cho lão.

Sáng hôm sau, mặc dù Vạn Hạ Trình nói cứ đến thẳng cửa hàng, chưa tới 8 giờ sáng Bùi Tiểu Thập đã đợi hắn dưới nhà.

Thế là từ đó, thiếu niên thường xuyên xuất hiện như vậy dưới nhà Vạn Hạ Trình, dưới ký túc xá, hay dưới studio nhỏ khi hắn bắt đầu khởi nghiệp.

Vạn Hạ Trình, Vạn Hạ Trình... Bất cứ nơi nào có Vạn Hạ Trình.