Chương 29

Trong bữa tối, vì Vạn Hạ Trình không mấy hứng thú với chuyện của người khác nên phần lớn thời gian là Bùi Tiểu Thập chủ động bắt chuyện.

Cậu hỏi: "Nhà chỉ có anh với bà thôi à? Bà bị như vậy, chắc sinh hoạt bất tiện lắm."

"Ừ, tôi và bà thôi," Vạn Hạ Trình đáp, "Bà quen rồi, thường ngày vẫn tự lo được."

Lúc này, Bùi Tiểu Thập mới biết, thì ra người khiếm thị vẫn có thể tự chăm sóc bản thân, kể cả bếp núc hay việc nhà cũng không thành vấn đề.

Bùi Tiểu Thập định không nhắc tới chuyện đêm đó vì có Lưu Tuyền, nhưng rồi vẫn không nhịn được: "Tối đó anh dữ ghê, làm em hết hồn, suýt nữa tưởng anh là người xấu luôn."

Khi nhắc đến từ "dữ" và "người xấu", Bùi Tiểu Thập còn cố ý hạ giọng. Vạn Hạ Trình chẳng để ý, chỉ hờ hững hỏi ngược: "Tôi dữ lắm à? Dữ kiểu gì? Do đánh người sao?"

Tai Bùi Tiểu Thập nóng bừng, nhìn Lưu Tuyền bên cạnh đang gặm cánh gà, hai mắt tròn xoe nhìn mình chằm chằm. Cậu mím môi, không dám nói thêm nữa.

Đá người ta bay xa thế kia...

Vạn Hạ Trình chuyển chủ đề: "Tôi thấy nhà cậu lẫn trường học đều không gần khu này."

Nơi đây không phải phố ăn đêm nên chỉ đông ban ngày, sau 10 giờ tối thì tất cả hầu như đóng cửa.

Dù Vạn Hạ Trình chưa nói hết, Bùi Tiểu Thập vẫn hiểu ý, bèn giải thích qua tình huống hôm đó.

Từ góc nhìn của thiếu niên, hôm đó cậu ra ngoài gặp nhà tuyển dụng để ký hợp đồng, nhưng chưa kịp ăn uống hay nói chuyện gì thì người đó đã bỏ đi giữa chừng.

Bùi Tiểu Thập hơi chán nản: "Chắc họ không hài lòng với em."

Vạn Hạ Trình rút một tờ giấy, lau khóe miệng đầy mỡ của Lưu Tuyền rồi hỏi: "Cậu trả tiền bữa đó à?"

"Ừ, còn gọi mấy chai rượu rất đắt nữa, khui xong uống được có mấy ngụm." Bùi Tiểu Thập buồn bực. "Em thì không uống, còn chưa kịp thử ngụm nào cơ. Lỗ cả người."

Đây là lần đầu Vạn Hạ Trình gặp một người như vậy. Bị người ta "móc túi" cả mấy ngàn tiền ăn, mà chỉ thấy tiếc vì chưa được nếm thử rượu đắt tiền.

Mà khả năng cao, rượu đó còn là rượu giả.

Ấn tượng đầu tiên của Vạn Hạ Trình về Bùi Tiểu Thập là: Cậu ngốc lắm tiền.

Anh chàng từng nghe về trường kịch nghệ của Bùi Tiểu Thập. Mặc dù không nằm trong khu làng đại học, nhưng là một trường nổi tiếng không chỉ ở Thượng Hải mà còn trên toàn quốc.

Bùi Tiểu Thập quả thật rất ưa nhìn, nhưng với một nam sinh thì hơi đẹp trên mức cho phép. Vạn Hạ Trình chưa tưởng tượng được cậu sẽ đóng loại vai nào.

Học viện hí kịch nằm bên kia bờ sông trong trung tâm thành phố, là một trong số ít những trường thuộc nội thành Thượng Hải. Còn trường của Vạn Hạ Trình ở ngoại thành, khá gần với phố ẩm thực này, chỉ mất khoảng một tiếng đi xe buýt. Đây cũng là một trong những lý do khiến Vạn Hạ Trình quyết định theo học.

Vạn Hạ Trình hỏi: "Điều gì ở Hollywood hấp dẫn cậu đến vậy?"

"Anh biết Leonardo DiCaprio không?" Bùi Tiểu Thập chống cằm, mắt sáng rực. "Không phải em thích gì Hollywood đâu, mà là anh ấy. Em đã xem hết phim của Leo rồi. Nếu một ngày nào đó em cũng có thể trở thành một diễn viên như vậy thì tuyệt thật."

Vừa có ngoại hình, vừa có thực lực, thậm chí tài năng của Leonardo còn vượt xa cả nhan sắc.

Vạn Hạ Trình không mấy quan tâm đến giới nghệ sĩ hay diễn viên, cũng ít xem phim nên không biết nói gì.

Nhưng thiếu niên như được bật công tắc, cậu rút điện thoại định khoe với Vạn Hạ Trình vài tư liệu phim ảnh của thần tượng.

Đúng lúc này, Lưu Tuyền vừa ăn hết cánh gà, giơ hai bàn tay dính đầy dầu lên trước mặt Bùi Tiểu Thập, nói: "Anh ơi, em muốn rửa tay."

Rõ ràng Vạn Hạ Trình đang ngồi ngay bên cạnh, thế mà thằng nhóc con cứ khăng khăng đòi cậu dẫn đi vệ sinh. Đúng là "ai cho bú auto gọi u", cái kiểu tự nhiên như quen thân của nó chẳng kém Bùi Tiểu Thập là bao.

Một lớn một nhỏ vào nhà vệ sinh xong cùng quay về. Bùi Tiểu Thập còn gọi thêm cho Lưu Tuyền một chén thạch giá gốc 5 hào nhưng vì được đựng trong chiếc ly đẹp nên lên tới 5 đồng. Mấu chốt là, họ còn không được mang cái ly đó về.

Sau đó không ai nhắc lại chuyện phim ảnh nữa.

Lúc cả ba rời khỏi quán thịt nướng đã là 7 giờ 30 tối, Vạn Hạ Trình chỉ đi làm vào cuối tuần và tan ca lúc 6 giờ chiều. Buổi tối là khoảng thời gian riêng của hắn. Sau khi đưa Lưu Tuyền về, Vạn Hạ Trình định trở lại nhà để hoàn thành bản vẽ còn dang dở từ tối qua — Hắn nhận job thiết kế cho các công ty và studio bên ngoài, chủ yếu là bản vẽ công trình và linh kiện. Thù lao dao động từ vài chục đến vài trăm tùy độ phức tạp.

Công việc đòi hỏi sự tỉ mỉ, khó mà nhận quá nhiều dự án một lúc nên kiếm tiền cũng không dễ. Tuy vậy, với một sinh viên năm hai như Vạn Hạ Trình, đây là một nguồn thu nhập khá ổn.

Trên đường về, hắn nhặt một ít trái cây trong rổ cho Hứa Thục Anh, để phần còn lại cho chú Lưu.

Suốt quãng đường, Vạn Hạ Trình để ý thấy Bùi Tiểu Thập vẫn luôn đi theo sau mình, từ lúc rời tiệm cho đến đến đầu đường lớn, thậm chí còn rẽ theo hắn vào phố ẩm thực.

Vạn Hạ Trình dừng lại hỏi: "Cậu không về nhà à?"

Bùi Tiểu Thập giấu hai tay sau lưng, cười ngượng: "Cơm nước xong thì đi dạo tí thôi."

Cái "đi dạo tí" kéo dài đến tận dưới nhà Vạn Hạ Trình. Lần này, Bùi Tiểu Thập cố gắng nhớ kỹ đường đi.

Phố ăn vặt lúc 8 giờ tối khác xa với lúc 11 giờ đêm, ánh đèn đường khiến không gian ấm áp hơn. Bùi Tiểu Thập lén nhìn bóng lưng Vạn Hạ Trình phía trước, càng chắc chắn rằng "ấm áp" là tính từ thích hợp nhất để miêu tả.

Đến dưới nhà Vạn Hạ Trình, Bùi Tiểu Thập tự giác chào tạm biệt.

Khi hắn lên tới tầng, vừa tìm chìa khóa ở cửa, hắn nghe thấy tiếng "cộp cộp cộp" từ dưới vọng lên. Bước chân không nhanh, nhưng từng nhịp đều chắc nịch, như thể muốn đảm bảo mỗi bước thật vững.

Nghe thôi đã biết là ai.

Chỉ leo vài mét mà Bùi Tiểu Thập đã thở không ra hơi. Cậu đứng trước mặt Vạn Hạ Trình, vừa thở vừa nói: "Còn chưa... chưa kết bạn QQ mà."