Tắt game, biệt thự trở lại yên tĩnh.
Tuế Hoài đang tìm đĩa ở dưới TV, cái đĩa đó cô đã tốn rất nhiều công sức mới tìm được, bên trong có một bộ phim ma cũ của Hồng Kông, do Lâm Chánh Anh đóng chính, chất lượng hình ảnh hiếm có rõ nét. Cô lục tung mọi thứ, Chu Duật Bạch ngồi xổm bên cạnh, khuỷu tay chống lên đầu gối.
“Không có ở đây đâu, lần trước tôi tìm rồi.”
“Cậu thật sự không động vào?” Tuế Hoài nhìn thẳng vào mắt anh.
Chu Duật Bạch bị cô nhìn chằm chằm đến chột dạ, nghiêng đầu ho một tiếng. Vừa định đứng dậy nói không có thì cổ đã bị Tuế Hoài vòng tay ôm lấy. Một bên má của thiếu nữ phồng lên, đôi mắt long lanh nhìn anh, nguy hiểm hỏi:
“Chu Duật Bạch, cậu không lừa được tôi đâu, mỗi lần cậu nói dối là lại né tránh không nhìn người khác, chính cậu đã động vào đĩa của tôi!”
“...”
“Mau giao ra đây, nếu không tôi sẽ dùng đại hình.”
Chu Duật Bạch bị Tuế Hoài ôm cổ, tư thế này khó mà ngồi vững, đầu anh cũng áp vào vai cô, cảm giác lụa băng của bộ đồ ngủ thật mượt mà. Chu Duật Bạch muốn lùi lại, ngay lập tức lại bị Tuế Hoài ấn xuống, môi lướt qua cổ áo ngủ. Anh thở dài, đành một tay chống sàn nói:
“Được rồi, là tôi động vào, tôi thừa nhận.”
Hơi thở bạc hà nhàn nhạt của anh thổi qua.
Tràn ngập khắp nơi, như muốn vây quanh, cuốn lấy Tuế Hoài.
Cô ngây người một lúc, tay từ từ buông ra, lùi về khoảng cách an toàn: “Cậu động vào đĩa của tôi làm gì?”
Chu Duật Bạch: “Cậu thật sự không biết à?”
“Ý gì?”
Chu Duật Bạch lên lầu, từ phòng mình lấy ra cái đĩa của Tuế Hoài. Anh không xuống, đứng trên cầu thang xoắn ốc, một tay giơ cái đĩa lên: “Ở đây có tổng cộng năm bộ phim, bộ đầu tiên là phim ma, bộ thứ hai là phim cương thi.”
“Ừ.”
“Vậy cậu có biết ba bộ sau là gì không?”
Lúc Tuế Hoài tìm được cái đĩa này thì rất vui mừng, không hỏi kỹ, người bán chỉ nói mấy bộ sau không muốn xem thì vứt đi. Tuế Hoài không để ý, cầm về liền háo hức bật bộ đầu tiên, xem chưa xong đã tắt.
Cô ngập ngừng: “ ... Là gì?”
Chu Duật Bạch thầm mắng một tiếng "ngốc", lấy ra ba cái đĩa sau, bìa đĩa có thể nói là da thịt lồ lộ, nóng bỏng mắt.
Tuế Hoài nhìn đến mắt trợn tròn, dù ở xa cũng có thể đọc được tên: “Quý Phi Thất Hồn... Ngọc Nữ... Đại Nội...”
Nghe tên thôi đã biết nóng cỡ nào.
Chu Duật Bạch nhét đĩa lại vào hộp, ánh mắt bình thản: “Thấy rõ chưa?”
“Ừ, rõ rồi.” Tuế Hoài nghĩ nghĩ: “Vậy thì ít nhất cậu cũng phải trả lại hai bộ đầu cho tôi chứ. Hơn nữa, tôi mười bảy tuổi rồi, xem thì có sao đâu.”
“Còn hơn nửa năm nữa cậu mới đủ tuổi thành niên, tôi rõ hơn cậu.”
“Hai cái đĩa đó tôi có thể cho cậu, ba cái còn lại tịch thu.” Chu Duật Bạch xoay xoay cái đĩa trong lòng bàn tay, mặt không chút biểu cảm, giọng nói nhàn nhạt: “Lần sau mà để tôi phát hiện cậu còn mò mẫm mấy thứ linh tinh này, tôi đánh cậu đấy.”
Tuế Hoài tức sôi máu, giơ ngón giữa về phía anh.