Biệt thự trống không.
Lúc Chu Duật Bạch và Tuế Hoài đi học, dì giúp việc ngày nào cũng ở đây, phụ trách nấu cơm và dọn dẹp. Nghỉ đông và nghỉ hè thì dì về nhà, thường chỉ đến dọn dẹp theo giờ, còn bữa ăn thì Tuế Hoài và Chu Duật Bạch tự lo.
Tuế Hoài nói làm một bữa thịnh soạn không phải là nói khoác, tài nấu ăn của cô rất tốt.
Mặc dù chưa bao giờ được đem ra khoe...
Nhưng thân phận của cô rốt cuộc không phải là người nhà họ Chu thực sự.
Chu Duật Bạch là đại thiếu gia nhà họ Chu, còn cô không phải đại tiểu thư nhà họ Chu, không thể thực sự sống cảnh áo đến tận tay, cơm dâng tận miệng. Bề ngoài dù có giống Chu Duật Bạch thế nào, bên trong vẫn có một lằn ranh khác biệt.
Điểm này Tuế Hoài chưa bao giờ quên.
Trong nhà còn khá nhiều đồ ăn, có bít tết, cà chua, nấm đùi gà mà Tuế Hoài mua ở siêu thị mấy hôm trước, cộng thêm bó cải Thượng Hải hôm nay, bữa trưa của hai người có khoảng bốn món một canh.
Chu Duật Bạch thích ăn bít tết.
Tuế Hoài thích nhất là canh cà chua trứng.
Tuế Hoài ăn uống no nê, nằm dài trên ghế, xoa xoa cái bụng căng tròn, ra lệnh: “Cậu, bây giờ, đi rửa bát.”
Hai người từ trước đến nay phân công rõ ràng. Tuế Hoài nấu cơm, Chu Duật Bạch dọn dẹp, vô cùng hòa hợp. Đôi khi Tuế Hoài đến kỳ hoặc không khỏe, Chu Duật Bạch cũng sẽ nấu nước đường gừng cho cô, rồi nấu thêm chút cháo, hai người ăn tạm cho qua bữa.
Chu Duật Bạch đi vào bếp.
Tuế Hoài vẫn còn nghĩ đến chuyện cày game thuê, nhanh chóng lên lầu tắm rửa, thay bộ đồ ngủ hình hạc trắng mà mẹ của Chu Duật Bạch, bà Chung Tình, mua cho cô.
Chất vải là lụa băng, sờ vào mát rượi.
Bộ đồ ngủ được bà Chung Tình mang về từ nước ngoài. Lúc đó nhân viên cửa hàng nói chất vải này không hại da, mặc vào rất thoải mái, bà nghe xong liền mua cho Tuế Hoài. Về nhà, bà còn trịnh trọng nói với Tuế Hoài: “Tuế Tuế nhà chúng ta là con gái, da dẻ mềm mại, phải mặc đồ tốt nhất.”
Lúc đó Chu Duật Bạch dựa vào cửa phòng, hỏi một câu: “Con thì sao?”
Bà Chung Tình ném qua một bộ đồ ngủ đen tuyền: “Con trai da dày thịt béo, mặc bừa là được, không cần cầu kỳ.”
Chu Duật Bạch phủi phủi chất vải, ướm thử lên người, đành nói: “Mẹ, không cầu kỳ thì kích cỡ cũng phải chọn đúng chứ, con trai mẹ trong lòng mẹ chỉ cao mét sáu thôi à?”
Đêm đó Tuế Hoài cười nhạo Chu Duật Bạch cả buổi.
Tuế Hoài thay váy ngủ xong xuống lầu, cầu thang xoắn ốc có độ cong lớn, vạt váy khẽ lay động.
Hương tóc thoang thoảng cùng mùi thơm sau khi tắm ập đến.
Chu Duật Bạch đã dọn dẹp xong, đang dựa vào sofa chơi game, tiếng súng nổ đùng đoàng, còn có vài giọng nói ồn ào.
“Trình Thanh Trì, đường giữa, đường giữa.”
“...”
“Dư Vĩ, pháp sư.”
“Hồi máu hồi máu, đối phương đánh lén kìa!”
Điện thoại ồn ào không ngớt, cho đến khi Chu Duật Bạch không chịu nổi nữa: “Dư Vĩ câm miệng.”
Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh lại.
Chu Duật Bạch tranh thủ liếc nhìn Tuế Hoài đang ngồi bên cạnh, thấy cô đang cầm điều khiển: “Mấy hôm trước không tìm thấy phim ma, đổi đĩa khác xem.”
“Sao lại không tìm thấy, cậu động vào à?”
“Không biết.”
“Chu Duật Bạch! Đây là đĩa tôi mới tìm được tuần trước đấy!” Tuế Hoài phản đối.
Chu Duật Bạch tay không ngừng thao tác, sau khi hạ gục mấy người thì chuẩn bị nói với Tuế Hoài là anh không động vào đĩa của cô, điện thoại bỗng truyền đến một tiếng “Vãi chưởng”.
Sau đó là liên tiếp mấy tiếng “Vãi chưởng”.
Chu Duật Bạch chơi game bật mic, âm thanh hai bên đều nghe thấy.
“Trong nhà Duật ca có... có phụ nữ à?”
“... Tin nóng hổi nha.”
“Vẫn là Duật ca biết chơi, tụi này còn non lắm.”
Cậu trai tên Dư Vĩ ban nãy cười nham nhở, biết rõ sự thật mà không nói, còn đổ thêm dầu vào lửa: “Ai da, Duật ca nhà ta biết chơi thật đấy. Đúng không, Duật ca?”
Chu Duật Bạch chưa kịp nói gì, Tuế Hoài đã phản pháo trước: “Dư Vĩ, cậu mà còn nói nhăng nói cuội nữa, khai giảng liệu hồn đấy. Không, không cần đợi, lát nữa tôi đi mách Doanh Doanh.”
Dư Vĩ lập tức xìu xuống: “Đùa chút thôi, đừng giận!”
Cậu ta vội vàng giải thích với mấy người bạn cùng chơi: “Các cậu đừng nói bậy, vừa rồi là em gái của Chu Duật Bạch đấy.”
Có người không tin, hỏi một cách đểu giả: “Thật hay giả, em gái...”
Giọng Chu Duật Bạch trầm xuống: “Được rồi.”
Mấy người đang ồn ào lập tức im bặt, lúc này mới thật sự tin lời Dư Vĩ, người có thể khiến Chu Duật Bạch dùng giọng điệu cảnh cáo để bao che như vậy, chỉ có thể là em gái.