Chương 6: Chu Duật Bạch (2)

Trên đường về, mây đen giăng kín, sấm rền vang.

Trời lại sắp mưa.

Chu Duật Bạch gọi điện cho tài xế nhà họ Chu đến đón.

Hai người đứng song song ở đầu phố chờ xe.

Chương Doanh gọi điện tới, Tuế Hoài bắt máy: “Doanh Doanh?”

“Tuế Tuế, cậu tìm lại được tiền chưa?”

“Chưa, người đó hôm nay không đến.”

“A, xui xẻo thật.” Đầu dây bên kia không biết Chương Doanh đang làm gì, tiếng đao kiếm leng keng không ngớt, còn mắng mấy câu “mạng bị cướp, đồ gà”.

Cô nàng tức giận thoát game: “Tức chết tớ, một lũ gà mờ, đánh như cục phân mà còn đổ thừa tớ không chuyên nghiệp!”

Tuế Hoài: “Lại chơi game à?”

Chương Doanh là một học sinh giỏi, nhưng là một học sinh giỏi có tính cách không tốt, không mấy nghe lời giáo viên, rất có chủ kiến, có thể nói là mang tính cách của học sinh cá biệt nhưng lại có đầu óc của học sinh giỏi.

“Tớ có muốn đâu, dạo này eo hẹp quá. Cậu biết tính ba mẹ tớ rồi đấy, cứ gần khai giảng là lại cắt tiền tiêu vặt, bảo là không có tiền mua này mua nọ thì sẽ tu tâm dưỡng tính.” Chương Doanh buồn bực than thở: “Tớ đến tiền mua nội y mới cũng không có nữa rồi!”

Tiếng hét này làm Tuế Hoài giật mình, vội vàng che điện thoại lại.

Chu Duật Bạch liếc mắt qua.

Tuế Hoài lườm anh, anh phối hợp đi ra xa một chút.

Chắc chắn Chu Duật Bạch không nghe thấy, Tuế Hoài mới nói: “Cái bộ nội y kiểu Pháp lần trước cậu gửi tớ á? Có sεメy quá không bà nội, cậu mua về có dám mặc không, giờ thể dục chạy hai bước có khi lại đứt đấy.”

“Xì, hàng người ta chất lượng tốt lắm nhé, nếu không sao đắt thế được?” Chương Doanh chán nản: “Nếu không phải vì tiết kiệm tiền mua nội y, tớ đã chẳng đi làm "péi wán" .”

Tuế Hoài tưởng mình nghe nhầm: “Cái... cái gì cơ?”

“‘"Péi wán" đó, là cày game thuê, kiếm tiền nhẹ nhàng hơn làm thêm bình thường một chút, giá cả tùy thuộc vào yêu cầu của khách.” Chương Doanh bẻ ngón tay đếm: “Tớ kiếm được bốn trăm rồi, gặp được một tay nhà giàu, hắc hắc.”

Tuế Hoài ngẩn người: “Làm cái đó có yêu cầu gì không?”

“Không, chỉ cần kỹ thuật tốt là được. Khách hàng có thể sẽ xem cấp bậc, thao tác kỹ thuật của cậu trước khi đặt hàng, nếu là cao thủ thì họ sẽ đặt ngay.”

Cúp điện thoại, lòng Tuế Hoài rối bời.

Xe của nhà họ Chu dừng ở đầu đường, tài xế thò đầu ra cửa sổ vẫy tay.

Chu Duật Bạch lạnh nhạt gật đầu, quay lại gọi: “Tuế Tuế.”

Tuế Hoài hoàn hồn: “Tới đây.”

“Cái game các cậu chơi tên là gì ấy nhỉ?” Tuế Hoài không thường chơi game, điện thoại chủ yếu dùng để lướt video, đọc tin tức, tìm mấy mẹo kiếm tiền nhỏ, sau đó rủ rê Chu Duật Bạch cùng làm. Trước đây cô thấy Chương Doanh và Chu Duật Bạch chơi một game, cả mấy người khác trong nhóm cũng thường xuyên cùng nhau leo rank.

Chu Duật Bạch nói tên game: “Sao thế?”

“Hỏi thôi.”

“Ừ.” Chu Duật Bạch không để ý nhiều, kéo cổ tay Tuế Hoài đi về phía xe.

Con trai và con gái đúng là khác nhau.

Thân nhiệt của con trai rất cao, lòng bàn tay nóng rực, nắm lấy cổ tay Tuế Hoài cũng như đốt lên một ngọn lửa. Ngọn lửa đó từ da thịt thấm vào xương tủy, theo máu từ từ chảy vào tim, khiến người ta rung động.

Tuế Hoài nhìn bàn tay đang nắm lấy mình, thon dài đẹp đẽ, gân xanh ẩn hiện, tràn đầy sức sống.

Cô cụp mắt xuống, không dám nhìn nữa.

Sợ mình không cẩn thận để lộ ra manh mối cấm kỵ đó.