Phố Hòe Cũ là khu vực nằm trong diện quy hoạch giải tỏa mấy năm gần đây. Sân thượng nơi Tuế Hoài làm rơi tiền hôm qua chính là một trong những tòa nhà cũ kỹ đó.
Vì không có người ở, Tuế Hoài và Chu Duật Bạch đã dùng nơi này làm “kho báu” riêng. Hai người thường nghĩ ra đủ mánh kiếm tiền, nhà lại xa trường nên hay đến đây hì hục làm việc.
Sau này, nơi đây bị Chương Doanh và mấy người khác phát hiện, họ gọi đây là “kho báu” của Chu Duật Bạch và Tuế Hoài, rồi cũng kéo nhau đến.
Dần dà, từ kho báu riêng của hai người, nó đã biến thành căn cứ bí mật của cả nhóm. Những lúc rảnh rỗi, cả bọn lại tụ tập ở đây, nằm dài tán gẫu, nói chuyện trên trời dưới đất. Suy cho cùng, thiếu niên mười bảy, mười tám tuổi đứa nào cũng có một trái tim bay bổng, muốn xây dựng một vương quốc lãng mạn của riêng mình.
Sau mấy ngày mưa liên tiếp, sáng nay trời hiếm hoi tạnh ráo. Mưa tạnh trời quang, bùn đất tơi xốp hòa quyện với mùi cỏ cây tươi mới.
Sợ trời sẽ lại mưa, Tuế Hoài kéo Chu Duật Bạch ra khỏi nhà từ sớm.
Thật bất ngờ, họ không thấy gã đô con bán thịt đâu cả.
Tuế Hoài cúi người hỏi bà cụ bán rau bên cạnh: “Bà ơi, sao sạp thịt lợn hôm nay không mở ạ?”
Bà cụ nheo mắt lắc đầu.
Tuế Hoài hỏi lại, bà cụ xua tay nói không biết. Cô quay đầu lại nhìn Chu Duật Bạch, đành nhún vai.
Chu Duật Bạch đứng một bên dưới tán cây, đầu lá xanh biếc còn đọng giọt nước, tí tách rơi xuống vai anh, làm ướt một mảng áo phông trắng. Anh lùi vào trong một chút, nhìn bộ dạng bất lực của Tuế Hoài, bèn đi tới vỗ vai cô: “Cậu đúng là chẳng biết điều gì cả.”
Tuế Hoài: “Gì cơ?”
“Nhìn đây.”
Chu Duật Bạch một tay đút túi tiến lên, ngồi xổm xuống, chọn một bó cải Thượng Hải nhỏ, ra vẻ cầm lên cân nhắc: “Bà ơi, rau bán thế nào ạ?”
“Mười tệ một cân.”
“Bà ơi, không thật thà rồi.” Chu Duật Bạch lười biếng cười: “Hai ngày trước cháu mua mới có bốn tệ một cân thôi.”
Bà cụ bĩu môi, lẩm bẩm “bọn trẻ giờ cũng rành ghê”, rồi báo một mức giá khác. Chu Duật Bạch thật sự mua bó cải đó, nhưng lại đưa mười tệ. Thấy bà cụ cười toe toét, anh thản nhiên hỏi: “Hôm nay quán thịt lợn sao không mở ạ?”
“Nhà thằng Tiểu Hồ có việc nên không đến. Vợ nó theo trai rồi.”
Chu Duật Bạch chống gối đứng dậy, xách theo bó rau đi về phía Tuế Hoài: “Hôm nay nhà anh ta có việc nên không đến.”
“Nghe thấy rồi, vợ theo trai mà.”
Tuế Hoài nhìn xuống.
Cô vừa chứng kiến toàn bộ quá trình, bèn giơ ngón tay cái lên, thẳng thắn bày tỏ sự khâm phục:
“Không ngờ Chu đại thiếu gia lại hiểu nhiều về cách đối nhân xử thế như vậy.” Cô chỉ vào bó rau: “Cậu đến đây mua rau từ bao giờ thế?”
Chu Duật Bạch: “Chưa mua bao giờ, lúc mới đến nghe có người hỏi một câu.”
“Hay thật, đúng là tai thính.”
Chu Duật Bạch: “Hôm nay anh ta không đến, tính sao đây?”
“Mai lại đến xem sao, người ta giờ chắc đang sứt đầu mẻ trán lắm.” Tuế Hoài lấy bó rau trên tay Chu Duật Bạch, huơ huơ: “Vừa hay chưa ăn sáng, đi thôi, chị đây về nhà làm cho cậu một bữa thịnh soạn.”
Chu Duật Bạch nghe thấy tiếng “chị đây” thì “chậc” một tiếng: “Láo toét.”
“Gọi anh.” Anh ra lệnh.
Tuế Hoài thề sống chết không khuất phục.
“Không lớn không nhỏ.”
Tuế Hoài “chậc” một tiếng, ra vẻ ta đây: “Cậu mới... không phải anh trai tôi.”
Từng chữ một đều được phát âm rất rõ ràng.