Tuế Hoài nhớ tới chuyện cuộc thi. Tuần trước, cô và Chu Duật Bạch tình cờ phát hiện một cuộc thi làm mô hình thủ công. Thí sinh sẽ gửi tác phẩm của mình lên mạng trước, nếu được chọn sẽ tham gia thi trực tiếp vào tuần sau, tức là hôm nay. Ba người đứng đầu đều có tiền thưởng, lần lượt là một nghìn năm, chín trăm và bốn trăm tệ.
Chu Duật Bạch từ nhỏ đã có trí tưởng tượng phong phú, thứ gì cũng biết một chút, lại cực kỳ khéo tay. Mô hình thuyền buồm anh còn làm được, huống chi là một cuộc thi thủ công nhỏ thế này, Tuế Hoài liền khuyến khích anh đi.
“Kết quả thế nào, thắng không?” Đôi mắt Tuế Hoài long lanh.
Chu Duật Bạch lắc đầu, kéo dài giọng: “Đâu có dễ dàng như vậy, Tuế ơi, cậu phải hiểu một điều. Chuyện có thể kiếm ra tiền đều không dễ dàng, nếu không thì xã hội này lấy đâu ra nhiều người nghèo thế.”
Tuế Hoài ghét nhất cái kiểu anh thản nhiên gọi mình là “Tuế ơi”, nghe vừa suồng sã vừa cợt nhả: “Rốt cuộc thế nào, cậu nói mau đi.”
“Có giải, hạng ba, bốn trăm tệ.”
“Giỏi quá, bốn trăm cũng là tiền mà.” Chiếc ô trên tay Tuế Hoài vẫn đang tí tách nhỏ nước, bắn ướt cả bắp chân cô. Chu Duật Bạch đành cầm lấy ô, càng nhìn bộ quần áo ướt sũng của Tuế Hoài càng thấy không ổn, anh nhíu mày: “Cậu đi đâu về mà ướt thế này?”
“Chẳng phải đến đón cậu sao, mưa to quá.”
“Bớt đi.”
Chu Duật Bạch liếc nhìn bộ quần áo dính sát vào người cô, chất vải trắng, hơi xuyên thấu. Mấy cậu con trai đi ngang qua, ánh mắt như có như không liếc về phía Tuế Hoài. Chu Duật Bạch kéo người cô ra sau lưng mình, che chở ra mặt.
Tuế Hoài thở dài: “Tuần trước tôi có kiếm được chút tiền trên mạng, vừa mới rút ra thì trời mưa. Không có chỗ nào ngồi nên tôi chạy đến căn cứ bí mật của chúng ta. Đang đếm tiền thì Doanh Doanh đột nhiên đến, tôi giật mình làm tiền bay xuống lầu mất.”
Chu Duật Bạch không nhịn được mà vỗ tay tán thưởng: “Được mở mang tầm mắt, hóa ra tiền thật sự có thể bị gió thổi bay.”
Nhìn bộ dạng ủ rũ của Tuế Hoài, anh hiểu ra: “Không nhặt lại được à? Rơi mấy tờ?”
“Một tờ. Tôi thấy nó rơi vào ổ chó, chính là cái ổ chó mà lần trước hai đứa mình mua trên mạng cho con Vàng lớn ấy. Tôi xuống tìm mà không thấy, Doanh Doanh nói chắc là bị người ta nhặt mất rồi.”
Chu Duật Bạch liếc nhìn cô nhóc đang cúi đầu ủ rũ, bất giác bật cười.
Mưa bên ngoài bị gió thổi tạt vào, rơi lên vai Tuế Hoài. Anh thấy vậy, duỗi tay kéo cô vào lòng.
Tuế Hoài không chút phòng bị mà đâm sầm vào l*иg ngực Chu Duật Bạch.
Ấm áp, rắn chắc, l*иg ngực phập phồng theo từng nhịp thở.
Cô ngẩn ra một lúc.
Giống như mọi lần trước đây, trong những lần tiếp xúc cơ thể vô tư này, tim cô vẫn đập nhanh một cách điên cuồng ngay sau đó.
Cho đến khi giọng nói lành lạnh trên đỉnh đầu, không chút nể nang phá vỡ rung động bí ẩn này.
“Ngày mai đại ca đây dẫn cậu đi đòi tiền.”