Chương 3: Tuế Hoài (3)

Chương Doanh lại trợn mắt:

“Chu Duật Bạch đã tuyên bố với cả thiên hạ cậu là em gái cậu ta rồi còn gì. Quên lần trước à, Chu Duật Bạch còn cảnh cáo thằng kia, bảo "Tuế Hoài là em gái tao, đứa nào còn dám lằng nhằng với nó nữa thì liệu hồn".”

Tuế Hoài chớp mắt: “Cậu ấy cũng có lúc trẻ trâu như thế à.”

“Trẻ trâu đâu mà trẻ trâu, ngầu chết đi được ấy...” Chương Doanh lười tranh cãi: “Thôi, trong mắt em gái thì anh trai có đẹp long trời lở đất cũng là đồ bỏ đi thôi. Cậu ấy, mắc bệnh "em gái ghét anh trai" rồi.”

Tuế Hoài cúi đầu nhìn điện thoại, xem vị trí Chu Duật Bạch gửi tới, một lúc lâu sau cũng không trả lời.

Lát sau, cô cất điện thoại: “Đi đây, không thì người mất thật đấy.”

Chương Doanh xì một tiếng: “Đừng nói nữa, một soái ca như thế mà đứng ngoài đường đúng là dễ bị bắt cóc thật. Huống chi Chu Duật Bạch còn bị mù đường.”

Tuế Hoài quay người lại, chỉ tay vào cô bạn: “Không được nói cậu ấy mù đường.”

Cô nghiêm túc sửa lại: “Chỉ là khả năng xác định phương hướng của cậu ấy không được tốt lắm.”

Chương Doanh chậc lưỡi: “Rồi rồi, vừa mới chê người ta trẻ trâu, giờ lại bênh chằm chặp. Tớ thấy hai đứa cậu y hệt nhau, đa nhân cách.”

Tuế Hoài nhếch miệng rồi quay người đi.

...

Cơn mưa đã ngớt dần.

Trên đường xe cộ như mắc cửi, bánh xe lăn qua, cuốn theo mùi tanh của nhựa đường hòa trong nước mưa.

Chu Duật Bạch liếc nhìn chiếc điện thoại sắp sập nguồn, nó nằm im lìm trong lòng bàn tay, anh cất lại vào túi. Anh chọn một nơi dễ thấy, tầm nhìn thoáng đãng rồi đi qua, đứng chờ ở trạm xe buýt nổi bật nhất.

Mái che trạm xe buýt tí tách nhỏ giọt.

Chu Duật Bạch cao ráo, chân dài, mặc sơ mi trắng, quần đen, mái tóc ngắn gọn gàng, gương mặt góc cạnh nổi bật, chẳng mấy chốc đã thu hút không ít ánh nhìn. Anh khoanh tay dựa vào tường, đầu cúi xuống, lờ đi những ánh mắt soi mói hay ngưỡng mộ, mũi chân khều khều viên sỏi nhỏ trên đất.

Bên cạnh có một cái tổ kiến, hai con kiến đang cần mẫn khuân một mẩu vụn bánh mì, tha xong một miếng lại tha miếng khác, cẩn thận, hì hục không biết mệt.

Chu Duật Bạch đổi tư thế, quỳ một gối xuống, tiện tay nhặt một cành cây, chọc chọc vào mẩu bánh mì, đẩy nó lại gần tổ kiến hơn. Anh một tay chống cằm, một tay dùng cành cây giúp lũ kiến dọn đồ: “Không cần cảm ơn, tôi là người tốt bụng mà.”

“Chu Duật Bạch!”

Có người gọi anh.

Chu Duật Bạch ngẩng đầu, Tuế Hoài đang đứng ở bên kia đường vẫy tay với anh. Cô nhóc chạy vội qua, trán lấm tấm mồ hôi, mấy sợi tóc mái ướt bết dính trên trán, gió thổi qua làm tóc mái rẽ ngôi trông ngô ngố.

Chu Duật Bạch không nể nang mà bật cười thành tiếng.

Anh ném cành cây, đứng dậy: “Con bé ngốc ở đâu ra thế này.”

“Cậu mới là đồ ngốc, không đúng, cậu là đồ mù đường hạng nặng.” Tuế Hoài chạy chậm lại, cấm người khác mắng mình nhưng bản thân lại thoải mái châm chọc, đúng là một tiểu bá vương đích thực: “Tôi chính là radar sống đây, cậu ở đâu tôi cũng tìm ra.”

Chu Duật Bạch rất tán thành mà gật đầu: “Đúng thế.” Anh giơ ngón tay cái lên: “Phục cậu sát đất.”

Tuế Hoài hừ hừ hai tiếng, rất hưởng thụ lời khen của anh.

Chu Duật Bạch lấy giấy lau tay vừa cầm cành cây, vứt rác vào thùng rồi mới giơ tay xoa nhẹ đầu Tuế Hoài: “Chạy bao lâu rồi, có mệt không?”

“Cũng ổn.” Tuế Hoài lắc lắc đầu, nhìn xuống đất: “Cậu vừa nhìn gì thế?”

Chu Duật Bạch dùng mũi chân chỉ vào một chỗ: “Kiến tích trữ lương thực, tôi giúp chúng nó một tay.”

“Giúp thế nào?”

“Thấy mấy mẩu bánh mì vụn kia không?” Chu Duật Bạch nói: “Tôi đẩy lại gần cho chúng nó.”

“...”

Đúng là chỉ có anh mới rảnh rỗi như vậy.