Tuế Hoài lau nước mưa trên mặt, người ướt dính nhớp nháp khó chịu:
“Mai lại đến hỏi thử vậy, dù sao họ cũng buôn bán ở đây, chạy đằng trời.”
“Ok. Cậu làm rơi mấy tờ?”
“Một tờ.”
“Cái gì? Mới một tờ á, tớ còn tưởng cậu làm rơi hơn nửa. Hại tớ mệt bở hơi tai.”
“Sao nào, một tờ không phải là tiền à?” Tuế Hoài thò tay vào túi Chương Doanh, lôi xấp tiền ra đếm lại, xác định chỉ mất đúng một tờ. Cô cẩn thận nhét tiền trở lại túi như báu vật: “Hôm nay dù có rơi mười tệ, năm tệ, hay một tệ thì tớ cũng phải tìm.”
Cô vỗ vỗ ngực Chương Doanh, vốn định nói “tráng sĩ à, cậu phải thấu hiểu cho con quỷ nghèo này chứ”, nhưng chợt nhận ra cảm giác không đúng lắm, mềm mềm. Cô bèn vỗ vai Chương Doanh, ra vẻ già dặn lắc đầu:
“Tớ nghèo rớt mồng tơi, không nhà không cửa, chẳng lẽ cậu không biết sao.”
Chương Doanh “A” một tiếng, mắng cô là đồ lưu manh rồi hai tay ôm ngực: “Cậu thôi cái giọng đó đi. Tớ thấy cả cái thiên hạ này, chắc chỉ có mỗi cậu tự thấy mình nghèo thôi! Cậu nhìn lại xem trên người cậu có món nào không phải hàng hiệu không, còn đắt hơn đồ của tớ cả đống đấy, Tuế, đại, tiểu, thư.”
“Cậu cũng biết tớ họ Tuế mà. Đâu phải tiền của tớ mua.”
“Sao cậu cứ cố chấp thế nhỉ, tiền nhà họ Chu sao lại không tính là...” Nói được nửa chừng, Chương Doanh im bặt.
Tuế Hoài nói không sai, tiền nhà họ Chu đúng là không phải tiền của cô.
Bởi vì Tuế Hoài không phải người nhà họ Chu.
Nhưng nói sao nhỉ, cũng có thể coi là nửa người nhà họ Chu.
Chương Doanh gãi gãi đuôi mày, thấy Tuế Hoài im lặng phủi những giọt mưa trên quần áo, cô nàng lảng sang chuyện khác:
“Thôi thôi, cậu với Chu Duật Bạch đều có tài kiếm tiền thế, kiếm tiền chẳng phải dễ như trở bàn tay sao. Tớ tin Tuế Tuế nhà chúng ta tương lai nhất định sẽ là tỷ phú!”
“Vậy phiền vị tỷ phú tương lai đây cho tôi mượn cái ô.”
“Cậu cần ô làm gì, về nhà à?” Lúc xuống lầu Chương Doanh đã tiện tay cầm theo chiếc ô, lúc này đang dựng ở cột điện bên cạnh. Cô nàng lấy đưa cho bạn.
Tuế Hoài nhận lấy, bung ô ra: “Không, tớ đi đón Chu Duật Bạch. Doanh Doanh, trên sân thượng còn một cái ô, lát nữa cậu cầm cái đó về nhé.”
Lúc này Chương Doanh mới nhớ ra, không chỉ cô mà cả nhóm đã nhiều ngày không gặp Chu Duật Bạch.
“Cậu ta đi đâu thế?”
“Đi tham gia một cuộc thi.”
“Thi gì vậy?” Chương Doanh thấy lạ: “Đúng là nhất khối có khác, nghỉ hè mà cũng đi thi. Chẳng lẽ để được tuyển thẳng à?”
“Không phải.” Tuế Hoài cười hì hì: “Kiếm tiền.”
Chương Doanh trợn tròn mắt:
“Hai cái đồ mê tiền. Mà nhà họ Chu giàu nứt đố đổ vách, hai đứa cậu ngày nào cũng như sắp chết đói đến nơi ấy.”
“Cái đó không giống nhau.”
“Sao lại không giống?” Chương Doanh duỗi ngón tay chọc vào trán Tuế Hoài, vô thức lại quay về chủ đề cũ: “Tiền của Chu Duật Bạch chẳng phải là tiền của cậu sao.”
“Không phải, tiền của Chu Duật Bạch là tiền nhà họ Chu, mà tiền nhà họ Chu không phải tiền của tớ.” Tuế Hoài thản nhiên nói: “Tớ họ Tuế mà, chị đại.”