Chương 28: Tuổi Trẻ Có Thể Vì Một Người Trong Tim Mà Dám Xông Pha (1)

Chu Duật Bạch đi không lâu. Cái trống vắng của căn biệt thự khiến cô ngồi không yên. Tuế Hoài đeo chiếc túi nhỏ, cầm ô rời khỏi nhà.

Tối qua, cô đã hẹn Chương Doanh mười giờ rưỡi.

Cô đến quán trà sữa trong trung tâm thương mại sớm hơn một chút, chọn một góc khuất bên cửa sổ. Cô gọi cho mình một ly sữa dừa, cho Chương Doanh một ly trà hoa nhài, rồi vừa lướt game vừa đợi bạn.

Một tin nhắn WeChat hiện lên trên màn hình game.

Tuế Hoài bấm vào xem.

Doanh Doanh tiến đến 985: [Tuế Tuế ơi, xin lỗi cậu nhiềuuuuu! Hôm nay tớ quên mất có hẹn với cậu a a a a! Tớ có tội, tớ có tội!]

Tuế Tuế có tiền: [Không sao, tớ đợi được.]

Doanh Doanh tiến đến 985: [Không phải... tại bây giờ tớ đang có hẹn rồi...]

Tuế Tuế có tiền: [Hay lắm bạn tôi, quên hẹn đi hiệu sách với tôi để đi với người khác. Ai thế, Dư Vĩ à?]

Doanh Doanh tiến đến 985: [Ừm.]

Tuế Tuế có tiền: [Hay lắm nha, đúng là đồ trọng sắc khinh bạn!]

Mối quan hệ mập mờ giữa Chương Doanh và Dư Vĩ, cả nhóm bạn đều đã nhìn thấu, chỉ còn thiếu một lời tỏ tình là thành chuyện. Nhưng câu nói "A, xin lỗi, tớ có hẹn khác trùng lịch với cậu" của Chương Doanh sao mà nghe giống lời thoại của một tên tra nam đến thế.

Tuế Hoài phì cười, gõ một dòng chữ đầy phẫn nộ: [Chương Doanh cậu đúng là một tra nữ!!!]

Vài giây sau, cô lại mỉm cười xóa đi.

Tuế Tuế có tiền: [Không sao, hai cậu chơi vui nhé. Tớ tự đi hiệu sách được rồi. Cần mua gì không?]

Doanh Doanh tiến đến 985: [Có có có, cho tớ hai cái 2b.]

Tuế Tuế có tiền: [... Nói tiếng người.]

Doanh Doanh tiến đến 985: [Là hai cây bút chì 2B đó mà, vất vả cho Tuế Tuế yêu dấu quá~]

Tuế Tuài: [Xì.]

Năm học mới sắp bắt đầu, một năm cuối cấp đầy thử thách đang chờ phía trước. Tuế Hoài hít một hơi thật sâu, uống cạn cả hai ly trà sữa, âm thầm tiếp thêm dũng khí cho mình.

"Tuế Hoài, mày là giỏi nhất."

Mưa vẫn đập vào cửa kính, lách tách không ngừng.

Thanh xuân căng buồm, thiếu nữ ôm đầy hoài bão.

Nhưng nào ai biết được con thuyền vận mệnh, ngay sau khoảnh khắc này, sẽ tiếp tục bình yên lướt đi, hay sẽ bị cơn cuồng phong bất chợt ập đến, nhấn chìm tất cả, khiến những người từng trân quý nhau phải đôi đường đôi ngả.

Dẫu vậy, cô tự nhủ, hãy cứ xem những ánh mắt hoài nghi của người đời như những ngọn đèn dầu, mà can đảm bước đi trong đêm tối của riêng mình. Tuổi trẻ là phải thế, phải táo bạo, nhiệt huyết, phải vì một vùng biển trong tim mà dám lật đổ vạn ngọn núi.

Để rồi rất nhiều năm sau, Tuế Hoài vẫn thường nhớ về một ngày mưa giống hệt hôm nay.

Cũng là cơn mưa ẩm ướt.

Sân ga vắng lạnh.

Một lá thư tuyệt tình.

Một tấm thẻ ngân hàng bị bỏ lại.

Và một thiếu nữ với trái tim đã hoàn toàn nguội lạnh.

Ngày hôm đó, cô đã mất đi cả tình yêu và người thân.