Chương 26: Bởi Vì Chưa Gặp Được Người Khiến Anh Rung Động (2)

Chu Thịnh Tuần và Chung Tình đi rồi.

Căn biệt thự lại chìm vào vẻ lạnh lẽo vốn có, như thể sự ấm áp của hai ngày qua chỉ là một giấc mộng ngắn ngủi, hư ảo. Cái ồn ào, náo nhiệt của một gia đình bình thường, với nhà họ Chu, lại là một điều xa xỉ.

Bầu không khí giữa hai người trở nên ngượng ngùng, tất cả cũng vì màn "gây sự" đơn phương của Tuế Hoài đêm đó.

Nói là giận dỗi, nhưng thực chất chỉ có mình cô khó ở, còn Chu Duật Bạch thì chẳng thể nào đoán ra cô gái nhỏ nhà mình lại đang khúc mắc chuyện gì. Lúc kiểm tra bài thi, anh bắt chuyện, cô chỉ đáp lại hờ hững. Sáng ra, anh phải dỗ dành vài câu, cô mới chịu ban ơn như một bà hoàng mà xuống lầu ăn sáng.

Chung Tình và Chu Thịnh Tuần vừa đi, bữa sáng của họ lập tức rớt hạng từ yến tiệc cung đình xuống hàng quán vỉa hè. Chu Duật Bạch cũng chẳng buồn dậy sớm, chỉ mua vài cái bánh kếp cùng hai ly sữa đậu nành, rồi cẩn thận bày ra đĩa, ra dáng một người phục vụ tận tụy.

Nghe tiếng Tuế Hoài hút sữa đậu nành sồn sột, Chu Duật Bạch liền tăng tốc gọt quýt. Lưỡi dao sắc lẹm vô tình cứa vào da thịt, lòng bàn tay rỉ ra một giọt máu. Anh vừa định xả tay dưới vòi nước lạnh, nhưng rồi lại đột ngột đổi ý. Chu Duật Bạch thản nhiên gọi: "Tuế Hoài."

"..."

"Lại đây."

"..."

"Lấy cho tôi tờ giấy." Chu Duật Bạch ra vẻ đáng thương: "Gọt quýt cho cậu mà đứt tay rồi này."

Một tiếng "cộp", ly sữa đậu nành bị đặt mạnh xuống bàn, theo sau là tiếng ghế ma sát ken két trên sàn. Ngay lập tức, tiếng bước chân lộc cộc của Tuế Hoài vội vã chạy tới, mang theo cả sự lo lắng và bực bội:

"Cậu bị sao đấy? Thị lực năm chấm mà gọt quả quýt cũng đứt tay được à? Sắp đi học rồi đó đồ ngốc! Đâu, đưa tôi xem nào?"

Chu Duật Bạch nửa ngồi trên bàn, ngoan ngoãn đưa tay ra cho cô. Chiếc áo phông đen vì động tác của anh mà vô tình vén lên, để lộ một khoảng eo săn chắc. Mặt đá cẩm thạch trắng bóng phản chiếu vòng eo thon gọn, khỏe khoắn với những đường cơ bụng ẩn hiện. Làn da trắng lạnh của thiếu niên tương phản mãnh liệt với sắc đen của trang phục, tạo nên một sức hút thị giác đầy mê hoặc. Tuế Hoài chỉ vô tình liếc qua, tim đã đập loạn nhịp trong l*иg ngực.

Người đàn ông này thật biết cách khiến người khác phải điêu đứng. Đến cả lúc này mà trên người anh vẫn toát ra sức hấp dẫn chết người, khiến cô vừa muốn nhìn chằm chằm, lại vừa không dám nhìn lâu. Anh thì ung dung tự tại, còn người khác thì mặt đỏ tim đập, lòng đầy tội lỗi.

Chu Duật Bạch khẽ lắc tay để kéo sự chú ý của Tuế Hoài trở lại: "Ngón cái thôi, không ảnh hưởng đến việc viết bài."

Tuế Hoài đưa giấy ăn cho anh: "Chảy máu rồi kìa."

"Máu nhiều quá, chảy bớt đi cho khỏe."

Tuế Hoài lườm anh: "Đồ thần kinh."

Chu Duật Bạch bật cười: "Tôi là bệnh nhân đó, sao cậu còn mắng người ta?"

"Mắng cậu thì sao nào." Tuế Hoài xị mặt, miệng thì lẩm bẩm chê Chu Duật Bạch hậu đậu, nhưng động tác trên tay lại vô cùng dịu dàng, cẩn thận, chỉ sợ làm anh đau. Rồi cô cúi đầu, chu môi thổi nhẹ vào vết thương: "Có đau không?"

Chu Duật Bạch đáp: "Không đau."

Anh rút tay lại.

Tuế Hoài nhìn lòng bàn tay trống không của mình, thoáng chút hụt hẫng, nhưng vẫn vờ như không có gì mà "ờ" một tiếng.

Màn kịch nhỏ này chính là bậc thang cho cả hai bước xuống.

Cơn hờn dỗi vô cớ của Tuế Hoài cứ thế nhẹ nhàng tan biến, tựa như giọt máu trên tay Chu Duật Bạch, chỉ cần lau đi là chẳng còn dấu vết.