Chương 25: Bởi Vì Chưa Gặp Được Người Khiến Anh Rung Động (1)

Phía sau cánh cửa, Tuế Hoài vẫn đứng sững như phỗng. Không rõ đã bao lâu trôi qua, cơ thể căng cứng của cô mới dần buông lỏng. Đầu gục xuống, vai và lưng sụp hẳn, đôi chân mềm nhũn không còn sức chống đỡ, khiến cô trượt dọc theo cánh cửa mà khuỵu xuống sàn.

Tựa lưng vào cánh cửa lạnh buốt, một lúc sau, Tuế Hoài mới chậm rãi đứng dậy. Nhưng cô không quay về giường, mà đột ngột mở cửa, bước thẳng đến phòng ngủ của Chu Duật Bạch.

Giây phút này, Tuế Hoài thấy mình chẳng khác nào một con quái vật. Hay đúng hơn, là con quái vật bấy lâu ngủ yên trong lòng cô giờ đã thức tỉnh, đang gào thét, giương nanh múa vuốt trong tâm trí, thôi thúc cô, ép buộc cô phải tìm Chu Duật Bạch để chất vấn cho ra lẽ: câu nói “tôi cũng có thể sẽ có cô gái mình thích” kia rốt cuộc có nghĩa là gì.

Chỉ một câu nói bâng quơ ấy đã châm ngòi cho thùng thuốc súng trong lòng Tuế Hoài. Không phải giận dữ, cũng chẳng phải ghen tuông, mà là một nỗi hoang mang và hoảng loạn đến tột cùng.

Bởi vì, dường như từ trước đến nay, Tuế Hoài đã vô tình bỏ qua một sự thật hiển nhiên.

Rằng... việc cô có thích Chu Duật Bạch hay không, vốn chẳng liên quan gì đến anh.

Cho nên...

Chu Duật Bạch thích ai, khi nào thích, thích đến mức nào; là hứng thú nhất thời hay nghiêm túc tính chuyện trăm năm, từ nắm tay, ôm hôn cho đến kết hôn... Tất cả những điều đó, đều không có phận sự gì của Tuế Hoài.

"Cốc, cốc, cốc."

Tiếng gõ cửa của Tuế Hoài vang lên khô khốc.

Người mở cửa là một Chu Duật Bạch vẫn còn ngái ngủ, tai trái đeo chiếc tai nghe không dây. Anh có thói quen nghe ASMR trước khi ngủ: "Sao thế?" Giọng anh khàn đi.

Vẻ mặt Tuế Hoài lại bình thản đến lạ, như thể chỉ đang hỏi một câu bâng quơ "Sáng mai ăn gì?".

"Cậu thích ai?"

Chàng trai hãy còn mơ màng, dường như chưa hiểu cô đang nói gì.

Tuế Hoài lặp lại, rành rọt từng chữ: "Cậu có người mình thích rồi à?"

Chu Duật Bạch ngẩn ra, rồi lắc đầu: "Không."

"Tại sao?"

Ánh mắt Chu Duật Bạch vừa tỉnh táo lại đôi chút, định trả lời thì Tuế Hoài đột ngột bước tới. Đôi tay vẫn buông thõng bên hông bỗng dồn hết sức lực, vươn về phía eo anh.

Cô muốn ôm anh.

Cô muốn chiếm hữu anh.

Chu Duật Bạch.

Em muốn anh là của em.

Nhưng ngay khoảnh khắc sắp chạm được vào người anh, giọng nói kinh ngạc của Chung Tình đã vang lên: "Hai đứa lại thì thầm gì đấy?"

Một tiếng "soạt" như có luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng.

Tuế Hoài bừng tỉnh, bàn tay đang vươn tới eo Chu Duật Bạch liền đổi hướng, vỗ mạnh vào vai anh. Cô nén lại cơn sóng ngầm cuộn trào trong l*иg ngực, khôi phục vẻ ngang ngược bá đạo thường ngày: "Xong, vừa rồi tôi hỏi cậu chuyện riêng tư, giờ cậu vỗ lại tôi, chúng ta huề."

Chu Duật Bạch lặng lẽ nhìn cô, một lúc sau mới cất lời: "Đúng là đồ quỷ hẹp hòi."

"Lêu lêu." Tuế Hoài lè lưỡi trêu anh, rồi quay sang nói với Chung Tình một câu "Con đi ngủ ngay đây", đoạn xoay người bỏ đi.

Bất chợt, giọng nói từ phía sau thong thả vọng tới.

"Bởi vì, tôi vẫn chưa gặp được người khiến mình rung động."

Dù Chu Duật Bạch chưa từng yêu, nhưng anh đã sớm suy nghĩ nghiêm túc về chuyện tình cảm. Anh là người theo chủ nghĩa lý tưởng, có chút ngây thơ cố chấp, luôn muốn giương cao ngọn cờ lãng mạn đến cùng. Hoặc là không yêu, đã yêu thì phải là duy nhất, là trọn đời.

Cô gái anh đã để mắt tới, thì trong tim trong mắt cũng chỉ được phép có một mình anh, chỉ có thể cùng anh nắm tay, ôm hôn, chung chăn chung gối. Quan niệm tình yêu khắc kỷ như vậy, đã định sẵn anh sẽ không dễ dàng rung động, càng không thể tùy tiện bắt đầu.

Người theo chủ nghĩa lãng mạn đối đãi với tình yêu như một lý tưởng thiêng liêng.

Chu Duật Bạch chính là người như vậy.

Và cô gái khiến anh rung động, chắc chắn cũng phải là một người theo chủ nghĩa lý tưởng.

Vậy nên, những lời Chu Duật Bạch chưa nói hết, Tuế Hoài đều hiểu cả. Người đồng điệu với lý tưởng của anh đâu dễ tìm, chuyện đó phải trông vào duyên phận, vào may mắn, và vào "cảm giác".

Chu Duật Bạch đúng là tên khốn.

Điều kiện tiên quyết để anh thích một người, lại chính là thứ mơ hồ mang tên "cảm giác".