Bên trong, Chung Tình như bị cô chọc cười:
“Dì đương nhiên biết không phải nó, cái nết của nó làm sao xứng với Tuế Tuế xinh đẹp, đáng yêu của nhà chúng ta. Dì là đang hỏi con chàng trai con thích có phải là bạn của Tiểu Duật không, nếu phải thì vừa hay để nó kiểm tra giúp con.”
“... Chu Duật Bạch không quen.”
“Vậy à, vậy được rồi. Dì tin Tuế Tuế nhà ta có suy nghĩ của riêng mình.” Chung Tình bỗng nhiên lại bắt đầu hóng chuyện: “Vậy Tiểu Duật ở trường có cô bé nào theo đuổi không?”
Tuế Hoài: “Không có.”
“Sao có thể, thằng nhóc này tuy cà lơ phất phơ, nhưng mặt mũi giống ba nó đẹp trai thế, sao lại không có ai theo đuổi chứ.”
Tuế Hoài dở khóc dở cười:
“Dì ơi, trường học ngoài đời thực làm gì giống như trên tivi. Trường chúng con chẳng có mấy đôi yêu đương, việc yêu sớm bị kiểm soát rất nghiêm ngặt."
"Học kỳ một có hai bạn học chỉ nhìn nhau hai cái trong đại hội thể thao, đã bị chủ nhiệm giáo dục bắt được, còn gọi cả phụ huynh đến. Người như Chu Duật Bạch ra ngoài được coi là học sinh giỏi nổi bật, mọi người đều không dám lại gần, thầy cô nhìn chằm chằm từng chút một.”
Nhắc đến đây, Chung Tình mới nhớ lại chuyện dở khóc dở cười hồi lớp mười:
“Cũng đúng, lần đó hồi lớp mười con với Tiểu Duật mới vào cấp ba, dì với lão Chu cũng quên nói rõ tình hình nhà mình với nhà trường. Kết quả hai đứa cứ đi ra đi vào kề vai sát cánh, chủ nhiệm lớp còn tưởng hai đứa yêu sớm, đòi mời phụ huynh. Thế là, một người gọi lão Chu, một người gọi dì, hai người được mời đến, ngơ ngác nhìn nhau, suýt nữa làm cả văn phòng cô cười rụng răng.”
Chu Duật Bạch nghe đến đó, bất đắc dĩ gõ cửa một cái, không vào trong, hai tay đút túi dựa vào cửa:
“Mẹ nhớ nhầm rồi, cả văn phòng thầy cô là cười mẹ vội quá, tất cũng đi nhầm, một chiếc trắng một chiếc đen.”
“Có à?” Chung Tình nghi hoặc: “Chiếc tất còn lại đâu?”
“Trên chân ba.”
“...”
Tuế Hoài bật cười thành tiếng, hai bàn tay đã làm móng đẹp khẽ rung, làm nổi bật làn da trắng nõn.
Ba người trò chuyện một lúc lâu, Chung Tình nhìn đồng hồ mới luyến tiếc rời đi.
Chung Tình vừa đi, chỗ dựa không còn, Tuế Hoài lại khổ sở bị Chu Duật Bạch lôi đi kiểm tra bài thi.
Chu Duật Bạch chủ yếu kiểm tra các câu tự luận môn Toán và sửa lỗi sai môn tiếng Anh. Lướt qua vài lần, tỷ lệ sai sót nằm trong dự tính của anh: “Cũng được.”
Tuế Hoài: “Vậy...”
“Qua.”
“Tuyệt vời!”
Đợi Chu Duật Bạch khoanh ra vài câu sai, gấp bài thi đặt sang một bên, Tuế Hoài đưa bộ móng đẹp của mình ra khoe: “Dì vừa làm cho tôi đấy, đẹp không?”
“Ừm.” Chu Duật Bạch nghiêm túc đánh giá: “Đẹp hơn lần trước cậu làm với Chương Doanh nhiều.”
Tuế Hoài lườm anh một câu “không khen thì thôi lại còn chê”, ngay lúc cô đang tiếp tục ngắm nghía bộ móng lấp lánh của mình, đột nhiên nghe thấy Chu Duật Bạch thờ ơ nói một câu:
“Cậu có người mình thích sao không nói cho tôi biết.”
Tay cô khựng lại, hơi thở ngừng lại, đầu óc trống rỗng.
Tuế Hoài luống cuống tay chân.
Chu Duật Bạch thấy dáng vẻ hoảng hốt của cô có chút buồn cười, một tay chống đầu, lười biếng nói:
“Cũng không phải chuyện gì mất mặt, đến nỗi sợ thành thế này à? Mẹ tôi còn biết được, có gì mà tôi không thể biết.”
Tuế Hoài: “... Cậu không giận à?”
“Giận?” Vai Chu Duật Bạch cười đến rung lên: “Tuế à, trong lòng cậu, tôi cổ hủ thế à. Nói thật nhé, ở tuổi chúng ta có người mình thích là chuyện rất bình thường. Cậu sẽ có chàng trai mình thích, tôi cũng có thể sẽ có cô gái mình thích, đó là phản ứng bình thường của hormone tuổi dậy thì. Mà chàng trai cậu thích, tôi có quen không?”
Trong đầu Tuế Hoài toàn là câu nói của Chu Duật Bạch "tôi cũng có thể sẽ có cô gái mình thích".
Trái tim như bị ai đó bóp nhẹ, chua chát khó chịu.
“Cậu hỏi cái này để làm gì?” Giọng Tuế Hoài trở nên bình thản.
“Mẹ tôi tuy không đáng tin cậy, nhưng nói chuyện vẫn có lý. Cậu có chàng trai mình thích không sao cả, nhưng phải để tôi kiểm tra đã, nếu không tôi không yên tâm.”
“Có gì mà không yên tâm?”
Chu Duật Bạch vừa hé miệng, ngay lúc câu nói mà Tuế Hoài không muốn nghe nhất sắp buột ra, cô đã chủ động cắt ngang: “Không có gì không yên tâm, tôi thích là chuyện của tôi, người ta còn chưa biết đâu. Cậu không cần phải xen vào.”
Chu Duật Bạch có chút ngạc nhiên: “Là thần thánh phương nào mà bản lĩnh vậy, còn làm Tuế Tuế nhà ta phải yêu thầm.”
“Hỏi cũng hỏi xong rồi, cậu có thể ra ngoài.” Tuế Hoài lạnh mặt đuổi khách: “Tôi muốn đi ngủ.”
Chu Duật Bạch chỉ nghĩ là cô gái nhỏ ngại ngùng, không nghĩ nhiều, đứng dậy đi ra ngoài: “Ngủ ngon.”
Đáp lại anh là tiếng cửa đóng sầm.