Chương 21: Bí Mật Của Em Mang Tên Anh (3)

Giữa hè trong veo, gió lùa qua kẽ lá.

Con đường ra sân bay thông thoáng, những tòa nhà cao tầng san sát. Màn hình LED khổng lồ đang chiếu hình nam chính trong một tựa game tình yêu đình đám, biển quảng cáo ở trạm xe buýt đã thay bằng hình ảnh nữ thần tượng trẻ tuổi của mùa mới nhất. Mùi hạt dẻ rang đường ven đường theo gió lùa vào xe thơm nức, khiến người ta thèm nhỏ dãi.

Đến sân bay, Tuế Hoài và Chu Duật Bạch đứng ở vị trí dễ thấy nhất, nhìn từng dòng người lướt qua.

Chín giờ năm mươi, một cặp vợ chồng bước ra từ cổng đến.

Chu Thịnh Tuần dáng người cao thẳng, diện mạo tuấn tú, tay trái kéo vali, tay phải ôm vai Chung Tình. Khi thấy Tuế Hoài và Chu Duật Bạch, tâm trạng ông vui vẻ hẳn lên, vẫy tay lia lịa: “Tiểu Duật, Tuế Tuế!”

Tuế Hoài kéo tay Chu Duật Bạch, cùng nhau vẫy lại: “Ở đây, ở đây!”

Chung Tình bước tới ôm chầm lấy hai đứa trẻ, véo má Tuế Hoài bảo cô gầy đi nhưng xinh đẹp hơn. Bà vỗ vai Chu Duật Bạch, nói anh lại cao lên, chắc sắp cao đυ.ng nóc nhà rồi, không chừng nhà họ Chu sắp có một ngôi sao bóng rổ.

Chu Thịnh Tuần buông vali, bước nhanh tới. Tuế Hoài hai mắt sáng lấp lánh gọi một tiếng “chú”, được ông xoa đầu khen ngợi.

Chu Duật Bạch vẫn giữ vẻ bình tĩnh, một tay đút túi quần: “Ba, mẹ.”

Chu Thịnh Tuần khẳng định lời vợ: “Thằng nhóc này đúng là cao lên không ít, bao nhiêu rồi?”

“Một mét tám bảy.”

“Mẹ con nói đúng đấy, chắc là còn cao nữa.”

“Đừng cao nữa ạ, cao nữa là giường không nằm vừa đâu.” Tuế Hoài cười hì hì xen vào, rồi ôm lấy cánh tay Chung Tình: “Dì ơi, con nhớ dì lắm.”

Chung Tình bị giọng nói mềm mại của cô gái nhỏ làm cho tan chảy: “Lần trước con chẳng phải muốn cái kẹp sách hình lá cây sao, dì tìm được cho con rồi, to bằng bàn tay này, chất liệu cứng, người khác có thì Tuế Tuế nhà ta cũng phải có.”

“Hu hu hu, dì ơi con yêu dì.”

“Này.” Chu Duật Bạch bất đắc dĩ ngắt lời: “"Công chúa" và "Hoàng hậu" định tâm sự đến bao giờ, không đi là bảo vệ ra đuổi bây giờ.”

Chung Tình đánh nhẹ vào cánh tay Chu Duật Bạch: “Phá đám.”

“Nhưng mà phải công nhận một điều,” Chung Tình cười: “Con trai tôi càng lớn càng đẹp trai. Có cô bé nào theo đuổi không?”

Chu Duật Bạch: “...”

...

Biệt thự hiếm khi náo nhiệt, tràn ngập hơi người.

Trên đường về, Chu Thịnh Tuần đã xuống xe mua một cân rưỡi hạt dẻ rang đường, cả căn nhà giờ đây nồng nàn mùi hạt dẻ.

Chung Tình và Tuế Hoài đang chuẩn bị bữa xế trong bếp. Máy nướng bánh mì và lò nướng lần lượt kêu “ting”, hương bánh mì mềm xốp ngọt ngào lan tỏa.

Không lâu sau lại là tiếng xoong nồi lanh canh, xen lẫn tiếng dao của Chung Tình băm trên thớt nghe trầm đυ.c, tốc độ nhanh đến mức tạo ra ảo ảnh.

Tuế Hoài đứng bên cạnh xem mà thót tim, luôn miệng kêu “chậm một chút, chậm một chút”.

Chu Thịnh Tuần và Chu Duật Bạch ngồi bóc hạt dẻ ở phòng khách.

Hai cha con chẳng mấy chốc đã bóc đầy một đĩa.

Chu Thịnh Tuần mở tivi, chuyển đến kênh phim tài liệu. Trên màn hình là vùng châu thổ của một con sông nào đó, sau khi thủy triều lên, những cánh rừng ngập mặn hiện ra, trên đó có rất nhiều loài chim sinh sống.

Chu Thịnh Tuần nhìn dáng vẻ điển trai, trầm tĩnh của con trai, chợt nhớ ra một chuyện, bèn lấy ra mấy tấm ảnh từ trong túi: “Đây là con vượn cáo đuôi vòng lần trước chụp được.”

Trong ảnh, con vượn cáo đuôi vòng nhỏ xù lông trông như một con nhím, lưng cong lên, trông rất đáng yêu.

“Cảm ơn ba.” Chu Duật Bạch nhận lấy, xem từng tấm một, sau đó cất vào “sổ sưu tập” của mình.

Đó là một cuốn album đựng ảnh, bên trong là các loại ảnh động thực vật và phong cảnh. Chu Duật Bạch đã bắt đầu sưu tập từ khi còn nhỏ, bây giờ nó đã dày cộp như một cuốn từ điển.

Tuế Hoài thường trêu sau này nếu cuốn album này được truyền lại như gia bảo, không chừng mấy trăm năm sau còn bán được giá cao, liền bị Chu Duật Bạch mắng là đồ tham tiền.

Tuế Hoài thò đầu ra khỏi bếp: “Chú ơi, lần sau hai người đi đâu thế ạ?”

Chu Thịnh Tuần không nói địa điểm cụ thể vì công việc cần bảo mật, chỉ nói đại khái, cười cười bảo: “Nghiên cứu các loài động vật ở vùng đài nguyên. Cháu nghe qua bò xạ hương chưa?”

Tuế Hoài lắc đầu.

“Chính là loài này này, xem có giống bò Tây Tạng không?” Chu Thịnh Tuần vẫy tay ra hiệu cho cô lại gần. Tuế Hoài chống tay lên thành ghế sô pha, cúi người từ sau lưng hai bố con để xem.

“Giống ạ.” Tuế Hoài chỉ vào một con chim lớn màu trắng mập mạp: “Con này giống cú mèo.”

Chu Duật Bạch “xì” một tiếng: “Đó là cú tuyết.”

Tuế Hoài: “...”

Cô xấu hổ đánh nhẹ vào lưng anh.

Chung Tình từ phòng bếp bưng hoa quả ra, thấy bộ dạng đáng ăn đòn của Chu Duật Bạch, bà mắng yêu: “Thằng nhóc kia đừng bắt nạt Tuế Tuế.”

“Con nào có bắt nạt, con đang phổ cập kiến thức khoa học mà.” Chu Duật Bạch cãi.

“Còn cãi à?” Chung Tình dọa.

Chu Duật Bạch giơ tay đầu hàng. Chung Tình dùng nĩa xiên một miếng cà chua bi nhét vào miệng anh, Chu Duật Bạch chua đến nhíu mày: “Mẹ, chua quá.”

“Chua cho chết con đi.”

“...”

Cả nhà hòa thuận vui vẻ dùng bữa trưa.