Mấy ngày nay, Tuế Hoài cặm cụi làm bù bài tập, chăm chỉ lạ thường. Thỉnh thoảng cô cũng vào nhóm chat chung để tán gẫu, trêu chọc Chương Doanh và Dư Vĩ. Trình Thanh Trì thì như thường lệ, chỉ toàn "tàu ngầm", phải gọi đích danh mới thèm đáp lại một câu. Cuộc trò chuyện thường bị Chu Duật Bạch cắt ngang để lôi Tuế Hoài đi làm bài.
Dốc sức đẩy nhanh tiến độ, Tuế Hoài đã hoàn thành xong bài tập vào ngày thứ ba trước khi kỳ nghỉ hè kết thúc.
Tối hôm đó, cô nhận được điện thoại của chú Chu Thịnh Tuần và dì Chung Tình báo rằng họ sắp về.
Đây là thói quen của hai vợ chồng.
Công việc khảo sát khoa học vừa căng thẳng lại nguy hiểm, Chu Thịnh Tuần và Chung Tình quanh năm vắng nhà, lúc nào cũng di chuyển giữa sa mạc và rừng rậm. Ngoài những dịp lễ Tết, họ chỉ tranh thủ về một chuyến vào lúc Chu Duật Bạch và Tuế Hoài khai giảng.
Mỗi lần như vậy đều là những ngày Tuế Hoài vui vẻ nhất.
“Chu Duật Bạch, Chu Duật Bạch, Chu Duật Bạch!” Tuế Hoài cầm điện thoại chạy từ phòng khách lên lầu hai, tiếng dép lẹt quẹt vang khắp nhà: “Chu Duật Bạch, Chu Duật Bạch, Chu Duật Bạch!”
“Gọi hồn à?”
“Mau ra đây, chú dì gọi điện này!”
Chu Duật Bạch vừa mới tắm xong, tóc vẫn còn ướt sũng, nhỏ nước tong tỏng. Anh đang mặc dở áo ngủ, thân hình thiếu niên tuy gầy nhưng rắn rỏi, đường nét cơ bụng thấp thoáng hiện ra. Nghe tiếng gọi, anh vội mặc nốt quần áo rồi mở chiếc điện thoại để bên cạnh, màn hình hiện một cuộc gọi nhỡ từ Chu Thịnh Tuần.
Chu Duật Bạch bước ra, thấy Tuế Hoài đang vịn tay vào lan can cầu thang xoắn, hai chân nhún nhảy không yên:
“Ngày mai mấy giờ chú dì đáp máy bay thế ạ?”
“Vậy cháu với Chu Duật Bạch cùng đi đón hai người nhé.”
“Dậy nổi mà!”
“Vâng, cháu với Chu Duật Bạch ở nhà ngoan lắm ạ.”
“Cậu ấy đang tắm, cháu gọi cậu ấy ra ngay đây.”
Tuế Hoài quay người lại thì thấy Chu Duật Bạch đã dựa vào cửa từ lúc nào, khoanh tay, ngẩng cằm mỉm cười nhìn cô:
“Tuế à, cái vẻ ngoan ngoãn này của cậu khiến tôi hơi không quen.”
Tuế Hoài lườm anh một cái: “Nhanh lên nghe điện thoại đi, chú bảo vừa gọi cho cậu không được.”
Chu Duật Bạch chậm rãi nhận lấy, bật loa ngoài: “Ba, mẹ.”
“Thằng nhóc con ở nhà không bắt nạt Tuế Tuế đấy chứ?” Giọng Chung Tình vang lên.
“Nào dám ạ.”
Chu Thịnh Tuần cười ha hả, trong điện thoại còn lẫn tiếng rè rè, có lẽ tín hiệu ở nơi họ đang khảo sát không tốt lắm. Ông nói ngắn gọn: “Sáng mai ba mẹ chín giờ rưỡi hạ cánh, con với Tuế Tuế ra sân bay đón nhé.”
“Vâng.” Dừng một chút, Chu Duật Bạch hỏi: “Lần này về được mấy ngày ạ?”
“Hai ngày, sau đó phải quay về căn cứ, cùng đoàn đội khởi hành đến đảo băng.”
Chu Duật Bạch khẽ cụp mắt, nghĩ thầm hai ngày cũng được, vậy là đủ rồi. Anh khẽ “vâng” một tiếng: “Ba mẹ về nhà cẩn thận.”
Điện thoại ngắt kết nối.
Tuế Hoài kéo tay Chu Duật Bạch, nhảy cẫng lên, xoay tít quanh anh như con vụ.
“Chú dì sắp về rồi đó! Cậu biết không Chu Duật Bạch, dì nói đã chụp cho tôi con vượn cáo đuôi vòng lần trước mình thấy trong phim tài liệu, chụp gần lắm, rõ nét luôn! Dì còn bảo sẽ mang về cho tôi mấy chiếc lá phi lao làm mẫu nữa, loại cứng, không sợ vỡ đâu!”
Chu Duật Bạch bị cô xoay đến chóng cả mặt, người lắc lư như lật đật: “Chóng mặt quá.”
Tuế Hoài thấy vẻ bình tĩnh của anh, bèn dừng lại, nghiêng đầu: “Chú dì sắp về rồi đấy, này cậu kia! Lần trước họ về nhà đã là bốn tháng trước rồi! Chẳng lẽ cậu không vui, không mong chờ chút nào sao?”
“Này cô nương, cậu mà còn lắc nữa là tôi ra tay đấy.” Chu Duật Bạch giả vờ dọa, rồi cười bất đắc dĩ: “Được rồi, đi ngủ sớm đi, sáng mai tám giờ xuất phát ra sân bay.”
“Rõ, thưa ngài!” Tuế Hoài đứng nghiêm chào kiểu quân đội rồi cười hì hì.