Chương 1: Tuế Hoài (1)

Mùa hè năm nay ở thành phố An Hoài mưa rả rích không ngớt, không khí ẩm rít khó chịu, đúng là chẳng sai với cái biệt danh “Thành phố Mưa”.

Đang là kỳ nghỉ hè cuối lớp mười một, vì mưa rơi suốt ngày đêm nên tiết trời cũng chẳng oi ả là bao.

Mưa mỗi lúc một nặng hạt.

Mưa nện xuống mái tôn trên sân thượng, gõ lên những nhịp lộp bộp như một bản nhạc ngẫu hứng. Trong không khí quyện mùi đất ẩm ngai ngái của một ngày hạ mưa.

Tuế Hoài đang ngồi đếm tiền dưới mái hiên, đó là một khoản kha khá mà gần đây cô mới kiếm được: “Một tờ, hai tờ, ba tờ...”

Xấp tiền giấy đỏ rực nặng trĩu trong lòng bàn tay, cảm giác này, sướиɠ tê người.

“Tuế Tuế! Cho tớ xem tiền của cậu!”

Kèm theo tiếng la oang oang là một cú tông cửa trời giáng. RẦM!

Tuế Hoài giật nảy mình. Gió trên sân thượng l*иg lộng, cuốn theo cả mưa táp dữ dội vào trong. Xấp tiền trong tay cô cầm không chắc, cứ thế theo cái giật mình mà bay tứ tung.

Một cơn mưa tiền đúng nghĩa đen.

“Mẹ kiếp, cậu đi cướp ngân hàng đấy à?” Chương Doanh sững sờ trước cảnh tượng tiền bay rợp trời, hai mắt sáng rực.

Tuế Hoài còn chưa kịp cúi xuống nhặt, đã thấy một tờ tiền đỏ bay vυ"t khỏi sân thượng, vẽ một đường cong đẹp mắt trước khi rơi xuống dưới lầu.

Đây là một khu chung cư cũ không người ở, chỉ cao bốn tầng, đã bị bỏ hoang từ nhiều năm trước. Bên dưới là một con phố cổ, người qua lại phần lớn là dân buôn bán vặt, ai cũng sáng mắt lên vì tiền. Một tờ tiền đỏ rực như thế rơi xuống, chỉ trong nháy mắt là có thể bị một tay bán hàng nào đó nhanh chân nhặt mất. Tuế Hoài mặc kệ đống tiền trên này, vội vàng lao xuống lầu.

“Doanh Doanh, cậu nhặt giúp tớ tiền ở trên này nhé, của tớ rơi xuống dưới rồi!”

Tuế Hoài chạy nhanh như một cơn lốc, thoáng cái đã biến mất.

“Trời đất, dưới đó toàn bọn ăn tươi nuốt sống đấy, cậu nhanh lên!” Chương Doanh cũng lanh tay lẹ chân vơ hết tiền trên sân thượng nhét vào túi mình rồi ba chân bốn cẳng chạy xuống theo.

Mưa vẫn lất phất trên vai.

Tuế Hoài không mang ô, đành lấy một tay che đầu, tay kia thì vạch đám cỏ dại ven đường, hy vọng tờ tiền kia mắc vào bụi gai góc nào đó để cô còn tìm lại được.

Chương Doanh thở hồng hộc chạy tới: “Tìm được không?”

Tuế Hoài mím môi, mất một trăm tệ cứ như bị cắt đi một miếng thịt, đau lòng đến không buồn nói.

Chương Doanh áy náy: “Tuế Tuế, xin lỗi cậu nhé...”

Hai đứa xúm vào tìm khắp một lượt, từ trong ra ngoài, ngay cả ổ chó cũng không tha mà lật lên xem. Con chó vàng to lớn nhe răng gầm gừ, sủa gâu gâu về phía hai đứa, như thể đang mắng: “Ổ của ông đây mà cũng lục à?”

Mưa vẫn chưa tạnh, cả người Tuế Hoài ướt sũng. Cô nhìn sang Chương Doanh cũng ướt như chuột lột, không nhịn được mà bật cười.

Chương Doanh: “... Chị đại ơi, tiền của chị rơi mà chị còn cười được à.”

Tuế Hoài: “Chắc bị người ta nhặt mất rồi. Lúc nãy tớ thấy nó rơi ngay cạnh ổ chó này mà.”

“Gâu gâu!!!” Con chó vàng vươn mình, sủa hai tiếng đầy vẻ khinh khỉnh.

“Biết không phải mày rồi, chó đại ca.” Chương Doanh ghé sát vào Tuế Hoài, chỉ về phía mấy người bán hàng rong đằng xa: “Chắc là mấy người bán hàng bên kia đấy. Thấy cái gã đô con bán thịt ở giữa không, mấy hôm trước tớ đến đây làm rơi mười tệ, tớ còn chưa kịp cúi xuống thì lão đã nhanh tay nhét vào túi rồi!”

Tuế Hoài vừa nhìn qua thì mấy người bán hàng rong đã dọn đồ đi về vì mưa lớn. Hai người còn chưa kịp đi tới thì gã đô con kia đã nổ máy chiếc xe ba gác rồi chạy mất dạng.