Nhà cũ của nhà họ Chu nằm ở khu nhà giàu, là nơi ông nội của Chu Duật Bạch dưỡng lão, non xanh nước biếc, không khí trong lành.
Ông Chung thỉnh thoảng nhớ con gái, đến thành phố An Hoài sẽ ở đó, không có việc gì lại kéo ông nội Chu Duật Bạch nói chuyện trên trời dưới đất, chuyện làm ăn. Một người kinh doanh, một người văn chương, hai ông lão kể lại chuyện thời trẻ thì thao thao bất tuyệt.
Biệt thự mà Chu Duật Bạch và Tuế Hoài ở thì nằm ở trung tâm thành phố, gần trường Trung học số một An Hoài, thuận tiện cho việc đi học.
Từ trung tâm thương mại trở về biệt thự đã là hai giờ chiều.
Buổi trưa nắng gắt, oi bức ngột ngạt.
Chu Duật Bạch xách hai túi đồ lớn, Tuế Hoài tay trái xách một túi sầu riêng nướng, bước chân nhẹ nhàng đi đến bấm khóa vân tay của biệt thự, nhưng cửa lại chỉ khép hờ, bên trong có tiếng trẻ con nô đùa.
Tuế Hoài đẩy cửa vào.
Trên ghế sô pha có một người phụ nữ trung niên mặc sườn xám đang ngồi, trong lòng ôm hai đứa trẻ. Trong tay chúng đang cầm những món đồ thủ công nhỏ mà Tuế Hoài và Chu Duật Bạch thường làm lúc rảnh rỗi ở nhà. Chỉ cần chạm nhẹ là chúng kêu kèn kẹt, giây tiếp theo là có thể vỡ tan tành.
“... Cô họ.”
Tuế Hoài nhận ra người phụ nữ, tên là Chu Ngọc, là cô họ của Chu Duật Bạch, không tính là thân thiết lắm, nhưng đã gặp hai lần vào dịp Tết về nhà cũ ăn cơm tất niên.
Chu Ngọc đánh giá cô một giây: “Ừ, Chu Duật Bạch đâu, tìm nó có chút việc.”
Chu Duật Bạch xách hai túi đồ lớn vào cửa, đặt ở huyền quan, liếc nhìn túi ni lông nhàu nát trong tay Tuế Hoài, anh cúi đầu thấp giọng nói: “Không quen thì lên lầu đi, đợi người ta đi rồi tôi gọi cậu xuống.”
Tuế Hoài trước mặt người nhà họ Chu, ngoại trừ Chu Duật Bạch và ba mẹ anh, đều tỏ ra rất câu nệ. Cô cúi đầu, giọng lí nhí: “Được.”
“Sầu riêng nướng mang lên đi, tôi chỉ mua một phần, tự mình ăn đi.” Chu Duật Bạch cười cười, thiên vị ra mặt: “Không cho bọn họ ăn.”
Tuế Hoài thay giày sau lưng Chu Duật Bạch, cúi đầu lên lầu.
Biệt thự cách âm tốt, Tuế Hoài ở phòng ngủ trên lầu hai không nghe thấy gì cả.
Cô mở máy chiếu mua từ năm ngoái, chiếu bộ phim kinh dị lần trước chưa xem xong, vừa ăn sầu riêng nướng vừa xem phim.
Bộ phim kinh dị nước ngoài này kể về kế hoạch trả thù của một người mẹ. Con gái đang đi học của bà bị xâm hại, bà đã chọn báo cảnh sát ngay từ đầu, nhưng quá trình thu thập bằng chứng và bắt giữ sau đó gặp rất nhiều trở ngại. Quá trình một người bình thường đi tìm lại công lý cũng gian nan như lên trời, chẳng bao giờ thấy được hồi kết.
Quan chức bao che cho nhau, lợi ích giai cấp ràng buộc. Người mẹ đó cuối cùng đã không thể tin vào cái gọi là công bằng và chính nghĩa, đã chọn bắn chết tên tội phạm ngay tại phiên tòa cuối cùng. Máu tươi văng tung tóe, đó là sự công bằng mà người mẹ đã dùng mạng sống để đổi lấy. Cuối phim, dù đã trừ được chiếc ô dù đen tối, nhưng lại để lại một dòng chữ tiếng Anh khiến người ta phải suy ngẫm: Cây cổ thụ, rễ đã bám sâu.
Tuế Hoài xem xong phim đã là một giờ sau. Cô gửi tin nhắn cho Chu Duật Bạch hỏi người còn ở đó không, cô hơi khát, muốn xuống nhà uống nước.
Chu Duật Bạch không trả lời.
Sầu riêng nướng ngọt đến phát ngấy, làm cổ họng Tuế Hoài khô rát. Cô mở cửa phòng lắng nghe.
Không có động tĩnh gì, chắc người đã đi rồi.
Tuế Hoài thở phào một hơi, xuống lầu rót cho mình một ly nước.
Mỗi lần gặp người nhà họ Chu, là lúc cô nhút nhát và lo sợ nhất, dáng vẻ tiểu bá vương ở chỗ Chu Duật Bạch biến mất sạch sẽ.
“Tuế Hoài?”
Chu Ngọc đột ngột gọi từ sau lưng.
Tuế Hoài cứng đờ người, từ từ quay lại: “... Cô họ.”
“Cháu vừa rồi ở trên lầu làm gì thế, cũng không xuống chơi với em trai em gái, thấy người là trốn.”
Tay Chu Ngọc còn dính nước, như vừa từ phòng vệ sinh ra. Ngửi thấy mùi sầu riêng trên người Tuế Hoài, bà ta nhíu mày.
Dù gương mặt ôn hòa cũng không che giấu được sự ghét bỏ và bài xích, dù không rõ ràng, chỉ thoáng qua rồi biến mất.
Ánh mắt này Tuế Hoài rất quen thuộc. Năm đầu tiên về nhà cũ ăn cơm tất niên cô đã thấy, sau này mỗi năm đều có thể thấy trong mắt người nhà họ Chu.
Giống như nhìn một con ký sinh trùng hút máu.
Giống như nhìn một con chuột cống trong vựa gạo.
Khi còn nhỏ cô không hiểu, sau này lớn lên, hiểu được đó là ánh mắt “chán ghét, bài xích”, cũng chính là khoảnh khắc đó, Tuế Hoài hiểu rằng mình là một người ngoài ăn nhờ ở đậu.
Chu Thịnh Tuần và Chung Tình thương cô.
Chu Duật Bạch cưng chiều cô.
Nhưng không thay đổi được sự thật Tuế Hoài là người ngoài.
Tuế Hoài mím môi uống nước, không nói gì.
Chu Ngọc dắt hai đứa trẻ rời đi, lúc ra đến cửa còn dặn Chu Duật Bạch: “Trước khi khai giảng nhớ cùng ba mẹ về nhà cũ thăm ông, ông nội rất nhớ cháu.”
“Vâng.”
“Cháu... đi một mình là được rồi.”