Trong mười phút tiếp theo, Tuế Hoài đeo tai nghe nghe nhạc, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, vẫn không có ý định đi vào trung tâm thương mại. Đến đường Thịnh Tây, Chu Duật Bạch trả tiền xong, liền xách cổ áo cô, lôi người ra khỏi xe.
“Thô lỗ.” Tuế Hoài mắng.
“Xin lỗi, anh đây vốn thế.”
Tuế Hoài đi theo sau Chu Duật Bạch, thấy anh không ngừng lướt màn hình: “Có nhiều thứ phải mua thế à?”
“Còn mười ba ngày nữa là khai giảng, đến mùa tựu trường, cả trung tâm thương mại sẽ tăng giá, bây giờ mua là hời rồi.”
Điều Tuế Hoài thích nhất ở Chu Duật Bạch là anh không có thói xấu đốt tiền của con nhà giàu, điều này liên quan đến sự giáo dục của gia đình anh.
Gia đình Chu Duật Bạch không phải là nhà giàu theo nghĩa truyền thống, mà thiên về dòng dõi tri thức hơn. Người có tiền chính là ông ngoại của anh, ông Chung. Khi còn trẻ, ông Chung kinh doanh rất lớn ở Thượng Hải và Kinh Thị, sau này sức khỏe không tốt nên lui về, giao toàn bộ công việc kinh doanh cho con trai mình.
Còn con gái Chung Tình, tức là mẹ của Chu Duật Bạch, thì lại một lòng theo đuổi các cuộc thám hiểm khoa học. Từ đảo băng, sa mạc đến rừng nguyên sinh, đâu đâu cũng có bóng dáng của bà, một thành viên đội khảo sát khoa học vô cùng xuất sắc. Cũng trong công việc thường ngày, bà đã quen biết Chu Thịnh Tuần khi ông còn trẻ. Hai người dần nảy sinh tình cảm, yêu đương, kết hôn rồi sinh con.
Chung Tình đã gả đến thành phố An Hoài của Chu Thịnh Tuần, sau hôn nhân thì có Chu Duật Bạch. Một cuộc hôn nhân tốt đẹp được mọi người chúc phúc, nhà họ Chung rất hài lòng.
Ông Chung thương con gái, người nắm quyền nhà họ Chung cũng thương em gái, nên dù Chung Tình đã xuất giá, nhưng cổ phần nên có thì không thiếu một chút nào. Hai vợ chồng dù quanh năm bôn ba với công việc khảo sát khoa học, nhưng gia sản cũng rất vững chắc.
Cha xuất thân từ dòng dõi tri thức, mẹ là tiểu thư nhà gia thế, bản thân cả hai đều là những nhà khoa học nghiêm túc. Lớn lên trong môi trường như vậy, Chu Duật Bạch từ nhỏ đã hiểu chuyện sớm hơn những đứa trẻ khác, gia phong chính trực. Trên người anh không có những thói xấu của các công tử nhà giàu, chỉ đơn giản là một chàng trai lớn.
Hai người đi dạo khu đồ dùng sinh hoạt trước.
Mua xong đồ dùng sinh hoạt thì chuyển sang khu đồ ăn vặt.
Chu Duật Bạch đẩy xe ở phía sau, một tay cầm điện thoại đọc danh sách, Tuế Hoài ở phía trước nghe lệnh, mua gì lấy nấy. Về phương diện tiêu tiền, hai người vô cùng ăn ý, tiền không phải từ trên trời rơi xuống, tuyệt đối không tiêu xài hoang phí.
Chu Duật Bạch: “Khoai tây chiên, sô cô la hạt, kẹo sữa.”
Tuế Hoài lấy xong rồi ném vào xe đẩy.
Đi về phía trước vài bước, Chu Duật Bạch nói: “Lấy mấy gói mì ăn liền, bốn gói súp trong không cay, bốn gói gà cay.”
Tuế Hoài chọn chính xác loại mì ăn liền mà hai người thường ăn.
Đi ngang qua khu đồ uống, Tuế Hoài dừng lại, lấy mấy hộp sữa tươi và sữa chua: “Vị đậu đỏ không uống, vị dâu không uống... Ở đây chỉ có vị óc chó, có muốn không?”
Chu Duật Bạch không thích ăn óc chó.
Tuế Hoài nghe nói là hồi nhỏ, Chung Tình thấy Chu Duật Bạch lúc nào cũng một mình ngồi trên thảm chơi xếp gỗ và mô hình, không nói chuyện, cũng không thích chơi đùa, nên nghĩ rằng mình đã sinh ra một đứa ngốc.
Vì thế mỗi ngày bà đều bồi bổ trí não cho Chu Duật Bạch bé nhỏ, cho anh ăn óc chó, suýt nữa thì làm thằng bé ăn đến nôn ọe ra. Từ đó về sau, Chu Duật Bạch liền có bóng ma với óc chó, chạm vào cũng không thèm.
“Không cần.” Chu Duật Bạch dứt khoát từ chối: “Cậu lấy phần của mình uống là được rồi.”
“Thế sao được? Trước khi đi công tác chú dì còn đặc biệt dặn chúng ta nhớ mua sữa uống đúng giờ, nếu không sẽ không cao được.” Tuế Hoài nhìn Chu Duật Bạch từ trên xuống dưới một lượt, rồi chuyển chủ đề: “Mặc dù cậu rất cao, nhưng vẫn phải bổ sung canxi.”
Tuế Hoài bỏ mấy hộp sữa nguyên vị vào xe: “Cậu cao thật đấy, tôi nhớ năm ngoái khám sức khỏe cậu hình như là một mét tám tư.”
“Một mét tám bảy.”
“Cao nhanh thế, cậu ăn phân bón hay gì.” Chiều cao của Tuế Hoài từ năm lớp mười một trở đi đã không tăng nhiều nữa, may mà vóc dáng cô không tính là lùn, đi giày vào cũng tầm một mét sáu tám.