Dư Vĩ không cam lòng vì mới chơi một lát đã tan cuộc:
“Về luôn à, còn chưa được hai tiếng nữa.”
Chương Doanh dùng một ngón tay chọc vào đầu cậu ta:
“Cậu im đi, thành sự thì không đủ, bại sự thì có thừa. Cái đầu heo của cậu cũng không nghĩ xem, nếu Tuế Hoài có thể nhờ Chu Duật Bạch thì còn tìm cậu làm gì? Chắc chắn là Chu Duật Bạch không đồng ý rồi, giờ thì hay lắm, cái miệng nhanh nhảu của cậu đã phơi bày tất cả.”
Dư Vĩ xấu hổ gãi gãi lông mày: “Tôi nào biết đâu...”
“Đồ ngốc, cậu không biết Chu Duật Bạch lo cho Tuế Hoài đến mức nào à, người ta coi cậu ấy như em gái mà bảo vệ. Chu Duật Bạch đời nào muốn Tuế Hoài làm bạn chơi game thuê, công việc đó phải kết bạn, trò chuyện với đủ loại con trai trên mạng, cậu ta chắc chắn không đời nào đồng ý.”
“Cũng phải.” Dư Vĩ bỗng nghĩ ra một vấn đề: “Vậy cậu làm bạn chơi game thuê chẳng phải cũng kết bạn với rất nhiều con trai sao?”
Chương Doanh ho một tiếng: “Đúng vậy thì sao.”
“Chương Doanh!!!”
Hai người lại bắt đầu cãi nhau xoay quanh vấn đề.
“Hay lắm, tôi cực khổ cày game cho cậu lên cấp, còn cậu thì kết bạn nói chuyện với bao nhiêu thằng con trai.”
“Tôi chỉ kết bạn thôi thì sao, liên quan gì đến cậu.” Rồi lại cãi nhau đến đỏ mặt tía tai.
Trình Thanh Trì như đã quen với cảnh này, nhặt quả bóng trên sàn rồi tự mình chơi ném rổ.
Vào một quả, hai quả, ba quả... quả thứ chín.
Đáng tiếc, quả thứ mười cuối cùng lại không vào.
Dư Vĩ chế nhạo cậu: “Gà mờ, gà mờ.”
Trình Thanh Trì dùng bóng rổ ném nhẹ vào người cậu ta một cái.
...
Chiếc xe chạy ổn định trên đường lớn.
Chu Duật Bạch bảo tài xế dừng xe khi đi qua đường Thịnh Tây.
Tuế Hoài vừa bị Chu Duật Bạch nói cho một trận không nặng không nhẹ trên xe, nghiêm cấm cô làm bạn chơi game thuê. Lúc này tâm trạng cô rất tệ.
Trước khi Chu Duật Bạch kịp mở miệng, cô đã lên tiếng trước: “Tôi về nhà trước đây.”
Chu Duật Bạch biết cô gái nhỏ vẫn còn đang hờn dỗi:
“Cậu muốn kiếm tiền thì cứ nói với tôi, lần nào tôi không cho cậu. Chuyện làm bạn chơi game thuê thật sự không được, cậu là con gái mà tài khoản kết bạn với nhiều con trai như vậy, không an toàn.”
Anh mở điện thoại xem danh sách mua sắm, tiện thể dỗ dành cô: “Tiền sinh hoạt phí hằng ngày cũng không thấy cậu dùng bao nhiêu, nếu không đủ thì cứ nói với tôi.”
Tuế Hoài: “Đó là tiền của cậu.”
Lúc đó Chu Duật Bạch đang nghĩ có phải đã đến lúc đổi sữa tắm cho Tuế Hoài hay không, nên khi bất chợt nghe cô nói câu đó, tay anh khựng lại một lúc lâu: “Ý cậu là gì?”
Tuế Hoài mím môi, không trả lời.
Chu Duật Bạch cất điện thoại, một tay nắm lấy vai Tuế Hoài, xoay người cô lại, nghiêm túc hỏi: “Câu nói vừa rồi có ý gì?”
Không khí đột nhiên trở nên căng thẳng, cứng đờ.
Hai người về nhà bằng taxi, bác tài xế tò mò nhìn qua kính chiếu hậu, bắt gặp đôi mắt vô cảm của Chu Duật Bạch, cả người giật mình không dám nhìn nữa, chuyên tâm lái xe.
Chu Duật Bạch thu hồi ánh mắt.
Tuế Hoài biết những lời này Chu Duật Bạch không muốn nghe, sẽ làm anh tổn thương. Vì vậy mấy năm nay, dù ý nghĩ này đã ăn sâu bén rễ, cô cũng rất ít khi nói ra, sợ Chu Duật Bạch nghe xong sẽ buồn, sợ chú dì nghe xong sẽ đau lòng.
Nhưng sự thật vẫn là sự thật, cô, Tuế Hoài, chính là người ngoài của nhà họ Chu, cô không mang họ Chu là sự thật. Vì vậy cô không thể không chút gánh nặng mà tiêu tiền của nhà họ Chu.
Trước đây Tuế Hoài còn nhỏ, gia đình lại gặp biến cố, cô chỉ có thể nương nhờ vào nhà họ Chu để sống. Nhưng bây giờ cô đã sắp mười tám tuổi, cô đã trưởng thành, có thể tự mình kiếm tiền.
Trong chiếc xe chật chội, ánh đèn mờ ảo, chỉ còn lại tiếng đồng hồ tích tắc.
Chu Duật Bạch im lặng nhìn cô.
Tâm trạng anh chùng xuống.
Trái tim đang cố gắng cứng rắn của Tuế Hoài bỗng chốc bị ánh mắt của anh đánh bại, trong khoảnh khắc tan thành mây khói.
Thừa nhận đi Tuế Hoài, mày không thể nào chịu được khi thấy Chu Duật Bạch buồn, mày thậm chí không thể chịu được dáng vẻ khổ sở dù chỉ một chút của anh ấy. Nhìn thấy là mày lại áy náy không thôi, hận không thể ôm đầu anh lắc hai cái, dỗ cho anh vui, nói với anh là mình đã nói sai, xin lỗi.
“Chu Duật Bạch, cậu đừng...” Tuế Hoài khẽ thở dài, thỏa hiệp nói: “Lúc nãy tôi chỉ lỡ lời thôi, nói sai rồi, cậu đừng để bụng.”
Chu Duật Bạch nhìn cô một lúc lâu, rồi chậm rãi thở phào nhẹ nhõm, như thể một tảng đá lớn đè trên vai anh đã được dỡ xuống: “Lần sau còn nói linh tinh như vậy nữa là biết tay tôi đấy.”
Tuế Hoài cong mắt cười với anh.
Chu Duật Bạch cười, bảo mắt cô cong lên như vầng trăng khuyết.